Category: Truyện

Trăng cổ tích

By trangthanhtruc, 29 mars 2009 19:37

lan46
Anh vén tấm màn nhìn ra bên ngoài. Lâu lắm mới bắt gặp một sáng đẹp trời. Không ít, không nhiều. Đẹp vừa đủ cho hàng cây xôn xao gọi lá . Anh muốn nói cái điều anh suy nghĩ từ mấy hôm nay nhưng nghĩ sao lại thôi, thành ra tiếng thở dài loang dần trong tách cà phê đặc quánh.  Anh nhìn sâu vào mắt Phi, cố thu lại dáng dấp, nụ cười, ánh mắt của người con gái đang đứng tựa lưng vào tường. Cô xé từng miếng bánh mì nhỏ quẹt chút bơ với mứt dâu, rồi chậm rãi ăn. Cô luôn tỏ ra an nhàn trước mọi vấn đề và “măng-phú” trước mọi khó khăn. Đối với cô, vui hay buồn, ngày tháng cũng gần như nhau.

Sáng nay, cái nhìn lan man của anh lại làm cô hồi hộp mới lạ. Đôi mắt cô có dấu hiệu bối rối. Có phải cái điều cô đoán từ đêm hôm qua đến nay sắp trở thành sự thật không? Cái hộp nho nhỏ hình vuông mầu xám đó. Có phải là anh muốn đề cập với cô về cái hộp xinh xinh ấy? Phi nhíu mày chờ đợi nhưng anh bỏ lững câu nói. Anh ngồi xuống mép giường trốn ánh mắt người con gái đang nhìn anh đăm đắm. Truyền hình trong khách sạn có bao nhiêu đài anh bấm hết bấy nhiêu. Anh bối rối tìm tin tức để trám vào cái khoảng cuối của thời gian vì sắp phải trả phòng rồi. Mình sắp chia tay rồi, sắp mất chỗ trú ẩn rồi. Người dọn phòng đang đứng đâu đó ngoài hành lang. Những âm thanh lạnh vang dội bên tai cô. Người ta đang dọn dẹp đến phòng số mấy vậy? Sắp đến phòng hai đứa chưa. Trời ơi, cái chữ “hai đứa” cô vừa thốt ra đó  nghe sao thật lạ. Không biết đến khi mỗi người chỉ còn riêng lại một mình thì người ta gọi là gì?

Anh bất chợt gọi tên cô, “Phi”. Cái âm ngang ngang không dấu hỏi, ngã, sắc, huyền, nghe ấm cúng đến vô cùng. Bàn tay anh vỗ nhẹ nhẹ trên tấm nệm, mời mọc:

“Đến đây ngồi với anh. Phi đứng như thế, xa cách quá!”

lan41

Cô ngoan ngoãn nghe theo lời mời, ngồi xuống bên mép giường. Anh và cái cặp táp da bò đã chiếm hơn hai phần ba chỗ ngồi. Sao anh không bỏ bớt mớ giấy tờ, đồ đạc ở nhà. Đi đâu cũng xách theo cái cặp mầu da bò nặng chình chịch, ngó bệnh quá! Nhưng phải xách cặp như thế mới lịch sự, mới trí thức. Ví dụ lang thang ngoài đường bất chợt trời lấm tấm mưa, mặc áo khoác dài chấm gối, tay xách cặp, môi ngặm điếu thuốc ngó lãng tử thấy mồ đi. Anh chẳng từng nói làm kinh doanh (bất cứ ngành nghề gì)  thì phải ăn mặc cho đàng hoàng, cho người xung quanh nể nang. Phi hay phân vân mỗi khi anh chấm dứt sự bực mình bằng câu nói cổ điển này. Không biết người làm kinh doanh thì có được bao nhiêu phần trăm bên hai chữ đàng hoàng. Nhưng anh biết Phi tin anh là người đàng hoàng. Anh không cần phải mang tiếng kinh doanh, kinh diếc gì hết. Cô muốn tin sự suy luận của mình là chính chắn.

Anh đốt thêm điếu Dunhill. Khói bay ngang mắt Phi vướng lại chút mỏng manh dịu dàng. Cô đã khá quen với cái mùi khen khét này rồi. Nhưng quen không phải là chấp nhận. Cô nhăn mặt kèm theo câu cằn nhằn dễ thương:

“Hút gì hút hoài à!”

“Mới có hai điếu mà Phi. Thêm điếu này nữa thôi, rồi anh ngừng”

“Nói phải giữ lời nghe!”

Anh cười hiền, cắn nhẹ vào một bên vai cô thay câu trả lời. Vết răng anh, chuyển từ nốt mi thăng sang nốt mi giáng. Mở ra câu điệp khúc thở than “đau thấy mồ luôn á”. Cô rút người lại như con sâu gặp phải giọt nước rớt  xuống từ chiếc lá rượu. Rụt rè, ngỡ ngàng, lạnh. Anh tìm môi cô. Khi người ta yêu nhau thì hôn bao nhiêu lần, bao nhiêu lâu, mới gọi là đủ. Anh “niêm phong” chiếc môi ấy bằng lá bùa thơm ngan ngát  trăng cổ tích.  Mai này, nếu vì lý do nào đó anh phải đi xa,  Phi nhớ đằng sau Khách Sạn Cổ Tích là  Nhà Ga Bắc nghe.  Anh miên man nói, sợ như không còn dịp thì thầm với cô nữa hay sao không biết.

lan451

Cánh cửa sổ được nới ra, chút ánh nắng rọi vào, khoảng trống vỗ về mầu khói thuốc chìm khuất bên ngoài lan-can.

Anh ho khan một tiếng làm cô giật mình. Tiếng anh ho làm cô xốn xang. Không biết làm sao để nhắc chừng cho anh bớt hút ba cái thứ tai hại này! Bây giờ còn gần bên nhau thì còn siêng năng nhắc chừng nhau. Mai mốt xa mịt mù biết có còn ai đó quan trọng ngồi mong đợi lời nhắc nhở quen. Người ta không thường hay nói, “Xa mặt cách lòng”, là gì.

“Anh có chuyện muốn nói với em. Mà sao nói ngay lúc này anh thấy kỳ kỳ quá. Hay là mình đi tìm cái gì ăn đã nghe Phi… ”

Anh do dự, rào trước đón sau. Làm như anh hết còn là anh, cái tánh thẳng thừng mọi khi bỏ đi đâu mất tiêu. Anh đan những ngón tay trong tóc cô. Anh tìm hơi ấm bên những cọng tóc hay anh đang giấu đi tiếng thở dài. Phi im lặng chờ đợi. Khi người ta nhìn thẳng vào mắt nhau là lúc trái tim người ta đập vô số nhịp lệch lạc. Nốt nào là nốt móc đơn, móc ba, để nhớ đến đoạn đó ngón tay sẽ gõ nhịp lẹ làng hơn. Trời, ngay trong lúc này mà cô còn văn vẻ quá. Nói cứ như làm thơ! Vậy chứ trái tim cô đang đập lệch bao nhiêu nhịp (trong khi bản nhạc chỉ cần nhận ra một nốt sai thôi nghe cũng đủ chói chan rồi). Có tiếng ru của gió tạt ngang qua nhắc chừng. Không ai nói trái tim đập sai nhiều nhịp mà chỉ cần một nhịp thôi là đủ rồi. Có nhớ không đó? Một nhịp thôi, sát nghĩa rồi, nhớ nghe.

“Nói gì nói lẹ đi anh!”

Tự dưng Phi buông ra sáu chữ nghe nhạt thếch, tan biến cái  lãng đãng dịu dàng. Cũng may cô còn dằn lòng kịp chứ không thôi cô đã thòng thêm câu:

“Có phải chuyện cái hộp vuông xinh xinh mầu xám anh muốn đề cập với em không anh?”.

Tình yêu nào lại không kết chặt nhau bằng (ít nhất) một chiếc nhẫn! Cô không cần hột xoàn, cũng chẳng cần vàng vòng gì quý giá. Cô chưa hề đặt một điều kiện gì sán lạn ở thì tương lai. Nhưng rõ ràng cô bắt gặp anh lấy từ trong cặp táp da bò của đêm hôm qua. Cái hộp vuông xinh xinh mầu xám cho vào túi áo. Cô tưởng tượng ra thêm, anh đang chuẩn bị thời gian và không gian dễ thương nhất để trao lại cho cô đó mà (thật lạ, là cô không hề nghĩ anh có thể sẽ trao lại cho ai khác, ngoài cô).

Thấp thoáng hình ảnh phim bộ nhiều tập của Hàn Quốc lượn ngang ý nghĩ Phi. Đạo diễn hay cho các nhân vật nam sánh vai con nhà giàu (phần đông du học từ bên Mỹ về). Đợi  bao giờ phim diễn ra cảnh giận hờn, hiểu lầm, ghen tuông, đưa đến đoạn chia tay thì đạo diễn sẽ sắp xếp cho nhân vật chánh đi Tây hoặc Thụy Sĩ. Và không thiếu cái cảnh tỏ tình với người yêu mình bằng cử chỉ lúng-ta-lúng-túng, chờ chực cơ hội thuận tiện để rút từ trong túi áo ra một cái hộp nho nhỏ trong đó đựng sẵn một chiếc nhẫn gắn đầy hột xoàn (con nhà giàu, nhẫn không gắn hột xoàn thì gắn gì bây giờ). Phim bộ nhiều tập của Hàn Quốc mà còn có cảnh đó thì xá gì câu chuyện thật của anh và Phi, đúng không? Cô đẩy đưa ý nghĩ rồi mỉm cười thật trẻ con.

lan42

Ngoài hành lang, tiếng chân người dọn phòng càng lúc càng kề cạnh hơn. Người ta sắp lịch sự (không biết có lịch sự thật không) mời anh với Phi ra khỏi phòng cho tiện việc lau chùi,  thay khăn, thay giường rồi. Anh kéo tay cô đứng dậy. Tay còn lại không quên xách theo cái cặp da bò nặng ì. Rồi anh hấp tấp, nói-vội-nói-vàng:

“Phi ơi, em làm sao đó thì làm. Cố gắng mượn dùm anh 40 000€ để anh lo thanh toán nợ nần trước khi anh đi xa, nghe Phi…”

Cô bần thần nhìn anh. Cô bàng hoàng nhìn anh. Cô muốn dỗ dành rằng mình đã nghe lầm điều gì đó …


Trang Thanh Trúc

Khấp khểnh

By trangthanhtruc, 1 mars 2009 1:18

khap-khenh

1.

- Cháu ơi…

- Dạ.

- Sáng nay cháu có bận đi đâu không?

- Dạ cháu có chút việc phải xuống chợ thôi. Bác cần cháu mua gì không bác?

- Trời, may quá! Bác nhờ cháu chuyện này nha cháu?

- Dạ, bác cứ nói.

- Cháu à…

Bà cụ lại gọi giật ngược. Cái nốt ơi à nghe mà bùi tai.

- Sao bác đau xương chậu quá cháu à. Nằm trên tấm nệm này cấn cái lưng ngủ không được.

- Sao bác không đổi tấm nệm khác vậy bác?

- Hồi trước bác đã đổi một lần rồi. Hồi lúc bác trai còn đó. Nay bác trai mất rồi…

Thôi, thua! Không để bà cụ quay về chuyện cũ được. Cô bẻ chiếc ghe, lèo lái về hướng trái. Và chèo cho lẹ:

- Bác ơi, bây giờ bác muốn cháu xuống chợ mua gì cho bác nè?

Bà cụ ngừng ngay câu chuyện (mà cô đã từng nghe qua không biết lần thứ bao nhiêu) :

- À, cháu tìm coi có tấm chăn bông nào thật dầy cháu mua giúp bác, để bác lót trên tấm nệm, nằm cho êm.

Ồ tưởng chuyện gì. Cô hăng hái :

- Cháu mua được mà. Bác còn cần gì nữa không bác?

- Nhiêu được rồi cháu. Bác phiền cháu, cả gia đình cháu, bác không biết làm sao mà trả ơn đây…

Rồi, lại nước mắt sắp tuôn trào. Không được. Cô kéo chiếc ghe bẻ sang hướng phải. Cứ thế mà ngắm sông ngắm nước sáng nay.

- Bác còn da-ua mận, hành tây, khoai lang không? Cháu mua thêm cho bác nghe?

- Bộ cháu mua thêm cho bác « bao nhiêu đó thứ » được hả!

- Trời, gì mà không được bác!

- Ồ, bác hết từ hôm qua rồi cháu à. Mà cháu xách cái chăn bông dầy như vậy nặng lắm rồi.

- Cháu có xe kéo. Mà bác cần gì nữa không bác?

- Thôi cháu. Vậy là nhiều lắm rồi. À, suýt chút lại quên rồi thấy không! Cháu lựa giúp bác cái bao chăn bông luôn nghe cháu. Cái bao có mầu xanh hạnh nhân đó. Hôm trước mẹ cháu chỉ cho bác coi. Đẹp thiệt là đẹp, vải lại mềm. Bác thương tấm đó quá!

Xong thôi, “Bác thương tấm đó quá” thì cô sẽ mua thôi. Chỉ hy vọng lúc xuống chợ tấm chăn bông ấy người ta còn bày bán. Không thì cô sẽ một mình ngồi nghe nguyên bản tình ca đầy tiếc nuối!

2.

Trong chợ, lựa một lúc cô cũng chọn ra được một tấm chăn rộng cỡ 240cm x 240cm. Cụ tha hồ mà xếp lại làm đôi rồi nằm trên tấm chăn bông ấy chắc chắn sẽ “siêu êm”. Cô hí ha hí hửng mang ra quày trả tiền rồi ngay sau đó cô mang thẳng đến nhà cụ luôn. Nhưng tấm chăn bông này không nhẹ như cô tưởng. Đường bộ đi càng ngoằn ngoèo, càng phê (phê ở đây hiểu theo nghĩa bóng là mệt chứ không phải là sướng). Đến nơi, cô nhận chuông. Cụ thò đầu ra mở cửa rồi ra dấu cho cô im lặng đi theo cụ vào phòng.

- Tụi nó đang ở ngoài phòng khách, cháu đừng để tụi nó thấy cháu cầm cái chăn bông này nghe.

Cô ngạc nhiên nhìn cụ. Đo lường từng lời cụ vừa nói. Nhưng cụ nói sao thì nghe vậy cho rồi. Hỏi ra biết đâu cụ lại kể tỉ mỉ nguồn gốc nguyên nhân thì dài lắm, phiền lắm. Cô đề nghị cụ ngồi trên cái bục gỗ kê cạnh chiếc truyền hình. Cô loay hoay lấy chiếc gối ôm, chiếc gối nằm rồi đặt tất cả trên bàn viết. Cô luồn chiếc áo đớm hoa mầu hạnh nhân vào chăn bông mới. Cụ khen, đẹp quá, rồi dịu mắt quá, cái mầu hạnh nhân này. Đôi mắt cụ rưng rưng. Cái dáng gầy gò của người đàn bà hơn 80, con, cháu, dâu, rể không thiếu mà sao người ta có thể để cụ côi cút trong căn phòng với bốn bức tường vô cảm như thế này.

Thôi, hãy gắng đừng suy nghĩ nữa. Hãy tập bỏ ngoài tai! Những gì mình có thể làm được, mình cứ làm. Phân tích chi cho mệt. Ai xử tệ ai cũng mặc kệ. Nhưng mà mình có phải là Thần Thánh đâu chớ. Mình là phó thường dân mà! Phó thường dân thì có trái tim lãng mạn, lúc vui, lúc buồn, làm sao không biết xúc động chớ. Nhưng không phải chuyện gia đình mình mà. Nhớ thế nhé! Chuyện gia đình thiên hạ. Và ai nhờ gì, mình giúp. Rồi chấm xuống hàng ở đó. Mình không cần phải tìm hiểu nguyên do tại sao người ấy nhờ mình. Cứ hiểu một cách đơn thuần có yếu thế vô phương người ta mới nhờ. Nhớ thế đi!

Cô lẳng lặng tiếp tục công việc của cô là đặt chiếc áo mới, tấm chăn bông mới trên kệ sách cạnh giường của cụ. Trong phòng cụ giờ nơi nào cũng được sở hữu! Xong, cô kéo tấm chăn bông cũ mèm cụ đấp thường ngày ra. Rồi cô kéo luôn tấm mền mỏng dính cụ kê dưới lưng ra. Sao cái gì cũng mỏng mảnh thế này không biết! Khi tấm mền mỏng dính lót lưng rời khỏi chiếc giường cô tưởng cô từ trên mây vừa rớt xuống. Cô nói không thành lời. Cô đứng chết lặng nhìn « kho tàng » cô vừa khám phá. Cái gì mà đầy ứ, đầy ấp như thế này hỡ Trời. Trái tim cô đau nhói lên như chính cô là thân chủ của chiếc giường lâu năm này vậy. Cô để mặc cụ ấp a ấp úng, cụ phân trần, cụ giải thích. Tai cô lùng bùng. Những ngón tay cô run run. Cô lôi ra: từng khúc vải thừa, cái khăn bàn, chiếc khăn lông, khăn lau chén, từng miếng vải lau nhà, kể cả tấm thảm lót bàn cầu! Thì ra tấm nệm cụ ngủ bấy lâu nay có khác gì con đường đổ nát đầy vết bom đạn. Tùy chỗ trũng sâu, cạn như thế nào, cụ tìm cách lấp cho bằng phẳng bằng cách nhét và trong đó mọi thứ khăn lông, vải khúc, áo quần gì đó.

Đầu óc cô lâng lâng. Không phải cảm giác hạnh phúc mà là cảm giác của người không biết uống rượu mà dám bưng ly rượu lên nốc một hơi. Cảm giác chua, chát, đắng.

Mình đang ở Pháp mà, phải vậy không? Con người có trình độ văn hóa lắm mà, phải vậy không?

Cô đau nhói. Cái đau nghẹn ngào không tả được.

Hèn chi cụ than đau xương chậu quá, rồi đau lưng quá. Chỗ lót lưng mà lụp xụp, khấp khểnh như thế này thì xương sống ai mà chịu cho thấu chứ.

Cụ không muốn cho đám con của cụ biết cô là người hay mua giúp cụ nửa ổ bánh mì, vài củ khoai, vài cọng hành tây, da-ua mận cho đến cái chăn bông bành ki 240cm x 240cm. Cụ không muốn đám con cụ xấu hổ vì không lo được cho mẹ già mà phải để mẹ nhờ cậy ở người dưng khác họ. Cụ thương con, cụ lo lắng cho con như vậy mà sao những người con của cụ đó, chúng ở đâu?

t r a n g t h a n h t r u c

Chuyện Anh và Em …

By trangthanhtruc, 25 décembre 2008 14:10

giangsinh22

1.

Em thắc mắc một chuyện, sao chữ Em, anh hay viết hoa và khi anh xưng Anh đó, anh cũng hay viết hoa ? Tại sao vậy há ? Lúc ngồi trong quán café, em có nghe anh giải thích một lần nhưng em vẫn không hiểu rõ ràng được tại sao. Chắc lúc đó đầu óc em không tập trung vì mãi dò xét tình hình của người đối diện. Ví dụ như cái người có đôi mắt biết cười ấy là người như thế nào.

Café anh uống chiều hôm ấy, bộ ngon thiệt hả? Sao Anh nói cám ơn Em ?

2.

Gói kẹo the tẩm mật ong có tổng cộng 100 viên. Em không đếm bởi bên ngoài người ta có in ba con số ấy. Em không muốn mở gói kẹo ấy ra. Em muốn để dành. Mở ra thấy tiếc. Nhưng anh thì khác. Anh dặn dò là em rất cần ngặm kẹo một ngày ba viên: Sáng, trưa, chiều cho mau hết. Có mau hết anh mới sớm gặp được em. Nhưng em vẫn muốn để dành. Vì tiếc. Nhưng rồi hôm đau cổ quá, không dằn được, nên em xé gói kẹo ấy nhón một viên cho vào miệng. Nhớ người đã tốn công đi tìm. Và lặng lẽ ân cần dúi gói kẹo vào tay em ngay buổi cuối chia tay. Nỗi nhớ anh loanh quanh. Nhớ cái lúc khi không anh đứng dậy đi về phía em ngồi. Anh nói gì hình như là phải hôn cái trán trước không thôi lát hút thuốc, không hôn được. Ngay Café Vỉa Hè, em bàng hoàng bởi em không chờ đợi sự việc ấy đến. Rồi em lại cười tươi yên lặng chờ cho cái trán dằn cơn xúc động. Trong phút chốc, cái hôn lên trán ở buổi chiều đó như là một dấu ấn, một định mệnh. Nó sẽ không an nhàn ở mỗi riêng nơi ấy. Nó sẽ loang ra…

4.

- Hay là Em ngại gặp Anh ?

- Dạ không có đâu …

Tại sao cô lại quả quyết là cô không ngại gặp lại anh? Và tại sao anh lại nghĩ là cô ngại ngùng không muốn gặp lại anh chớ! Rồng – bay trên xa lộ – nếu phải chọn đường tắt để bay thì cũng sẽ bay một cách đàng hoàng. Quyết định của cô nghiêm chỉnh. Hay là cô nghĩ cô quyết định như thế là nghiêm chỉnh. Anh không có dấu hiệu gì để làm cô sợ hãi cả. Nếu không muốn nói thêm, sự gặp lại của cái hẹn này làm cô náo nức thêm thì có.

Mà tại sao cô lại náo nức chớ!

Bắt đầu từ bao giờ cô mang theo điện thoại vào buồng tắm? Hồi trước, điện thoại reo cô cho reo mút chỉ. Người bên kia đầu dây gọi không nghe thấy ai nhấc thì lát sẽ gọi lại, hoặc để lại lời nhắn thôi. Cô điềm nhiên với lý luận vừa nêu ra, cô thư thả xếp quần áo vừa cỡi để trên cái bục trắng. Cô lững thững bước vào bồn nước khắc mầu xanh lá. Cô ngắm nghía những chai nước gội đầu, đủ mầu. Có chai trị tóc khô, có chai đặc biệt dùng riêng cho tóc nhuộm. Cô đổ chai có mùi hoa cam vào lòng bàn tay trái rồi xoa, rồi chà lên tóc. Cô nghĩ ngợi lung tung. Mùi hoa cam thơm lừng. Cái vòi nước sen nhà này xịn thiệt! Tắm gội kiểu này có thua gì hình thức mát xa đâu. Vô tình những ngón tay phải đậu trên bờ vai. Chỗ này tự dưng sao đau quá. Cô nhấn chỗ khác, gần cổ. Chỗ này cũng nhức nữa. Cô di chuyển cái vòi nước, cố ý cho cái vòi xịt mạnh trên những điểm đau mềm dần ra thì chuông điện thoại reo. Cô vội vàng tắt nước. Cô vội vàng dúi những ngón tay ướt vào khăn lông rồi chụp cái điện thoại di động.

- Bây giờ anh đi đây. Khoảng 15 phút nữa anh đến đón em.

- Dạ

Một người thông báo chuyến đi. Một người chờ người vừa khởi hành đến. Hai cái người ấy mà cộng lại thành nỗi nhớ muôn mầu!

5.

Bên em, mưa và lạnh, hai kẻ thù của mùa Thu. Vào lớp, người bên phía tường phải vừa ho xong đến phiên người bên phía tường trái. Ban đầu còn ngại ngùng, cố gắng giữ cho tiếng ho thiệt nhỏ, sao chịu không nỗi, phải ho mạnh ra một cái. Ho mà nén trong phổi, khó chịu quá xá chừng. Khúc dạo đầu sáng nay bắt đầu bằng những tiếng ho khan. Cô giáo thông cảm, cười dịu dàng. Cô giáo hôm nay diện áo đầm mầu nâu trắng. Đi cùng khắp phố 13, tìm hoài cũng không ra được một cô gái người Tàu xinh đẹp như cô giáo này! Lớp học Chủ Nhật bắt đầu vào 8 giờ 30 sáng. Trời bên ngoài mưa gió vậy mà mọi người vẫn kéo đến học tiếng Mandarin chỉ vì cô giáo thôi. Anh không căn dặn em phải nhớ này, nhớ nọ, thì em mong làm sao được nghe những lời ấm áp ấy. Nhưng khi anh nhắc nhở em ở nhà dưỡng bệnh, thì em lại không nhớ. Hay là … em lờ. Mùa Thu nơi nào không biết, riêng mùa Thu Paris thì lá úa tả tơi sau một cơn mưa dài.

Bây giờ là tháng 10. Mà có lẽ hộp thư Yahoo bên Phố Anh có vấn đề thiệt rồi. Phải có vấn đề, chớ làm sao mà anh không thể trả lời thư em!

6.

Em không thích dùng chữ Yêu! Cô viết luôn một mạch. Như Cha Mẹ, không ai nói “Cha Mẹ yêu con”, bao giờ. Hay là, “Con yêu Cha Mẹ”, bao giờ. Người ta dùng chữ Thương.

Chữ Thương, ngoài tình cảm, còn biểu hiện sư lo âu, ân cần, chịu đựng, hy sinh, gian khổ, biết tha thứ. Do đó chữ Thương đứng vững vàng riêng một mình.

Chữ Yêu, đứng riêng thì lại không ổn. Nó không bao la, ích kỷ, đầy đam mê, dễ gây thù, gây hận, kể cả chiếm đoạt, bỏ đi, quên nhanh, tính toán. Do đó, chữ Yêu luôn cần có chữ Thương đi kèm cạnh bên.

Cô chấm dứt bằng câu: Anh có đồng ý với em vậy không há ?

t r a n g t h a n h t r u c

Tháng giêng, đêm không mưa

By trangthanhtruc, 4 juin 2008 8:32

Trước sau gì rồi sẽ có lúc em nói cho anh biết một điều, nhưng phải vào lúc nào đây?

Chúng ta bước vào quán. Chọn bàn hai chỗ ngồi riêng biệt. Em gọi kem cà phê. Anh gọi Expresso. Em mang đồ gạt tàn thuốc đem cất về phía mình nhưng bàn tay anh đã đặt lên bàn tay em. Anh nhìn em cười. Em để yên bàn tay em nằm bên dười bàn tay anh. Trong lòng tự dưng lao đao nghe buồn. Anh chắc chưa nhận ra rõ rệt điều gì đâu phải không? Bàn tay anh càng siết chặt bàn tay em hơn rồi đột ngột anh nói:

“Bây giờ chỉ muốn hôn. Nhưng chắc là hôn bất ngờ. Khỏi xin phép trước!”.

Trời tháng Giêng, trời vào Đông nên trời mau tối. Bên ngoài kia, con phố bắt đầu lên đèn. Em mang theo đồng hồ nhưng hai cây kim ngắn dài lại chạy không đúng. Loay hoay chỉnh giờ một lúc cũng xong. Tự dưng em cảm thấy là lạ, là sao em chú trọng vào giờ giấc nhiều hơn xưa. Anh trở về – ba năm trời đã trôi qua – không đúng lúc hay là em không thể để thời gian phiêu bồng như trước nữa?

Em có rất nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Anh về, đương nhiên là em vui. Cho dù có những điều không thể, và có thể, cũng vậy. Khi ly kem và ly Expresso được mang ra, em đẩy lại về phía anh cái gạt tàn thuốc:

“Cho lại nè. Một điếu thôi nghe!”

Anh cười:

“Mừng quá, đang định năn nỉ đây”

Anh lấy bao thuốc lá trên bàn rút ra một điếu rồi châm lửa từ tốn hút. Em bất giác nhận thấy rằng khói thuốc đang bay trước mắt có vẻ đẹp lãng mạn làm sao đâu! Nhưng thay vì em yên lặng giữ cho cảm xúc ấy dài lâu hơn thì em lại phá tan bằng một đề nghị như thế này. Để cho có vẻ “dân chủ”, khi người nào đó nói thì người bên kia phải yên lặng nghe cho đến hết câu chuyện mới được góp ý. Em đưa ra ý kiến này bởi nghe một câu nói “khó vô” đến từ anh. Em cho rằng, anh bắt em ngồi nghe anh nói năm chục chữ thì không sao hết nhưng khi anh nghe em nói chỉ mới có mười chữ “khó ưa” thôi là anh than em nói năng lung tung rồi! Hình như giữa hai chúng ta ít ai nhượng bộ ai trong vấn đề này thì phải!

Như khi em đặt một câu hỏi, anh không trả lời thẳng thừng – không có nghĩa là không chân thật – mà anh hay giải thích bằng cách đi vòng vo rồi sang một đề tài khác lúc nào không hay! Những lần như thế em hiểu ngay là anh không thích nghe câu em vừa hỏi, nhưng thay vì anh trả lời rằng anh không thích giải thích thì anh lại làm ra vẻ rất “để ý” đến câu em vừa hỏi và để có sự giải thích rõ ràng anh hay nghiêm nghị dẫn giải lung tung! Em nói có gần trúng chưa? Như bất ngờ anh nhắc chừng em, khi nói, khi viết, nên để ý để tránh làm tổn thương ai – trong đó có anh không? – Em chợt im lặng và cảm thấy có gì đó ân hận. Anh chợt nhìn em ân cần. Đến bây giờ em mới cảm nhận được một điều, cho dù thời gian có làm nên xa cách, anh vẫn luôn ân cần. Đáng lý ra cảm xúc ngồi đối diện với anh như thế này em hạnh phúc lắm. Như bao ngày xưa ngồi trong quán uống cà phê nóng, nhàn hạ ngắm buổi chiều, buổi tối đi qua. Chúng ta đã có một khoảng thời gian dành cho nhau. Em không bao giờ quên điều này. Cũng như mỗi người chúng ta đã đã có một khoảng thời gian sống không có một dự định gì đó cho ngày mai. Em lại nghe được nỗi buồn của mình, nhưng chắc anh không nhận ra đâu.

Trong một thoáng, anh nhớ không em có nói như thế này:

“Nếu như mình phải làm việc gì đó chung chung thì đương nhiên ngoài việc ghi nhận ý kiến, có lúc mình cần phải theo ý kiến của người khác (mặc dù ý kiến ấy ấy không nằm trong sự suy nghĩ với chính bản thân mình.) Nhưng khi mình làm việc gì đó cho riêng mình, trước tiên mình phải tự hỏi xem rằng những điều mình nói, mình viết, mình thực hiện là cho mình đầu tiên hay là cho người khác đầu tiên? Bởi nếu như mình sống mà chịu nhiều ảnh hưởng và luôn dựa theo số đông thì mình có thật là mình nữa hay không? Đương nhiên khi mình viết hay nói điều gì nếu may mắn cùng chung sự suy nghĩ của người đối diện thì họ sẽ vui hơn và đồng ý hơn”.

Em nói “có vẻ” hơn năm chục chữ rồi, cho nên em tự ngừng lại. Anh hỏi em một kiểu “rất-là-anh” như thế này:

“Em nói xong câu chuyện chưa? Anh để em ngưng hẳn hòi rồi anh góp ý, hay là anh có thể góp ý ngang?”

Tự dưng anh làm em bật cười thành tiếng. Cười thật dễ dàng.

Chúng ta rời quán vào lúc sáu giờ kém. Em vào tiệm thuốc tây tìm mua hai chai xi-rô trị ho và cảm. Khi đi ra ngoài em không biết anh biến mất đâu, nói thật, lúc ấy em tưởng anh sợ lạnh quá nên anh trở về tiệm người quen và bỏ mặc em đứng như thế rồi. Nhưng em quyết định chờ một lát. Không bao lâu anh từ tiệm bánh bước ra. Anh mua cho em một cái bánh – mà em không biết là bánh gì –

“Anh biết em thích đồ ngọt nên mua cho em”.

Cái này là anh lầm lẫn sang người nào khác rồi ha! Vào quán, ngoài gọi cà phê và kem cà phê em không biết gọi gì khác, mặc dù quán có rất nhiều món, chứ em không hảo đồ ngọt. Em ăn chua, nóng và cay. Người ta hay nói rằng, ai thích ăn chua và nóng thì tánh lại nguội, ai ăn ngọt và lạnh tanh thì tánh tình lại nóng. Em không biết có đúng như vậy hay không. Còn ai ăn cay nhiều quá, thì lại có máu G (máu ghen!). Em nghĩ là sai, bởi ăn nóng cho ấm, cho dễ tiêu chứ làm chi có ghen tương hờn giận trong đó. Nhưng ví dụ là… đúng đi, thì chút đỉnh cũng có làm sao đâu. Không ghen thì người ta lại nói trái tim mình sao băng giá quá. Ghen thì người ta lại phàn nàn, ghen gì ghen dữ dội vậy. Nhưng anh không chờ nghe em lý luận thêm năm chục chữ nữa, anh cúi xuống thực hiện ngay câu nói ban nãy:

“Bây giờ chỉ muốn hôn. Nhưng chắc là hôn bất ngờ. Khỏi xin phép trước!”

Điều em muốn nói, em đã nói. Tuy rằng không đúng lúc và chắc chắn không làm anh vui. Chúng ta nhìn thẳng vào mắt nhau. Em nghe rất rõ lời anh thì thầm bên tai. Chúng ta không có lỗi gì ở nhau, nên nếu người này phải nói xin lỗi người kia em nghĩ như vậy là sáo lắm. Chúng ta đã sống đúng một phần nào trong ý nghĩa – mình hãy cho đi rồi mình sẽ nhận được – Em đã sống như thế nào chắc chắn anh hiểu. Nhưng anh có nghe và chấp nhận được điều em vừa nói hay không là chuyện khác.

Giữa phố đông người, giữa cái lạnh ngoài trời, hai bàn tay chúng ta càng nắm chặt vào nhau. Như là nếu em bước lên cầu thang, khi métro dừng lại, em lách vào bên trong, métro chạy tiếp, anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa vậy.

Miếng bánh được gói giấy cẩn thận nằm trong lòng tay em.

Khi còn lại một mình trong métro, em mới chợt nhận ra một điều là sao em đã giữ miếng bánh nằm trong lòng bàn tay mình một cách thật trân trọng. Nhưng em lại không thể giữ được tình yêu anh dành cho em. Em đã nói điều gì. Em đã quyết định ra sao. Trong một khoảnh khắc ngắn có thể sẽ gây đến cho anh nỗi bàng hoàng lớn. Còn hơn một tuần lễ nữa anh lại thêm một lần rời xa Paris. Hãy nghe lời em nói bằng tất cả sự chân thành nhất, anh phải nhớ chăm sóc anh nghe. Miếng bánh anh mua cho em mang trên đường về là bánh mức thơm.

Thơm là… khóm. Em nhớ ra rồi.

Tháng Giêng đêm không mưa nhưng đêm thật ngậm ngùi.

t r a n g t h a n h t r u c

Chết đuối

By trangthanhtruc, 2 avril 2008 20:04

1

Em đọc anh nghe bài viết ghi lại những bước đầu tiên của Philippe Grimbert.

Anh không biết Philippe Grimbert là ai, nhưng anh nhận xét là, em hay lấy bài viết ấy đọc đi đọc lại nhiều lần. Ông ghi lại kỷ niệm với tất cả giản dị chân thành. Thuở mới lớn, ông tập tễnh viết tiểu thuyết rất cầu kỳ. Bất kể chủ đề gì ông cũng muốn tham dự, kể cả văn phong phản nghĩa. Nhưng càng nhiều ý tưởng xáo trộn như thế ông càng nhận những lá thư từ chối của các nhà xuất bản. Ông nhanh chóng hiểu điều này nên dời nỗi đam mê viết tiểu thuyết lại một bên. Ông chuyển hướng quay sang viết về phân tích tâm lý. Nghành nghề chuyên môn của ông. Quyết định này mở ra cho ông lối đi khả quan, tương đối tốt đẹp. Nhưng nói chính xác hơn thì ít nhà xuất bản chan chứa chủ đề này. Rồi ba tác phẩm của ông, viết về tâm lý học, lần lượt được trình làng không khó khăn. Tuy rằng ông viết với tất cả niềm vui, hăng say, nhưng nỗi thất vọng của người tiểu thuyết gia trong lòng ông vẫn không tắt. Cho đến một ngày không dằn được nữa ông ngồi xuống viết cuốn tiểu thuyết mới, nhan đề là, “Áo đầm nhỏ của Paul”. Nội dung cực kỳ giản dị cắt đứt hẳn với văn phong điên cuồng thời mới lớn. Viết xong, ông gói ghém nhờ nhà bưu điện gởi đi cho gần mười nhà xuất bản nổi tiếng, ngây thơ tin tưởng rằng mình đã có tác phẩm xuất bản thì sẽ mở được mọi cánh cửa thênh thang rộng lớn khác! Ông lầm to. Hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Ông còn nghĩ đến chuyện nên lướt vài con chữ đính kèm, tự giới thiệu cho các nhà xuất bản ấy biết thêm rằng, ông cũng đã từng có tác phẩm được xuất bản chứ bộ. Nhưng đây là điều vô cùng lệch lạc! Ông nhận vô số thư trả lời từ chối, y như năm nào, của cái thuở ban đầu. Ông ôm nỗi thất vọng mới. Cho đến lúc ông nghĩ rằng tất cả mọi ước mơ đều tiêu tan sụp đổ thì ông lại nhận được cú điện thoại của nhà xuất bản Grasset. Người ta trông chờ ông đồng ý, cho phép họ xuất bản “Áo đầm nhỏ của Paul”.

Đọc đến đoạn đó bất chợt em ngước mặt lên, dịu dàng nhìn anh, “Nhà xuất bản Grasset này nằm ngay thành phố Paris, quận 6 đó!”. Anh ậm ừ, “Vậy à”. Em nhoẻn miện cười hồn nhiên rồi cúi xuống cuốn sách mỏng, đọc tiếp. Khi “Áo đầm nhỏ của Paul” chào đời ông nhận được lời phê bình về tác giả, tác phẩm, những mẫu tin đăng hầu hết trên các tờ tạp chí. Ông bán độ 15000 bản và nhận giải nhất cho cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình tại Chambéry. Ông nói, xuất bản một cuốn tiểu thuyết ngoài tài năng còn cần phải có may mắn. Đừng bao giờ thất vọng. Phải tin tưởng ở sự may mắn, ở “tiếng sét ái tình” của người nào đó đọc chữ nghĩa của mình. Một điều nữa cần phải biết rằng nhà xuất bản nhận và đọc rất nhiều chủ đề khác nhau. Do đó muốn gây ấn tượng được cho họ, tác phẩm cần phải làm cho họ xao xuyến, và tác giả cần biết, làm cho trái tim họ rung động. Cá tính chủ thế rất lớn, nhưng nếu nghĩ rằng thật sự mình là như thế, thì mình không được phép bó tay! Mình cần phải biết kiên trì. Thật kiên trì.

Anh im lặng, lắng nghe từng nốt cao thấp qua giọng đọc em. Anh thấy buổi tối nơi đây, hạnh phúc đầy.

2

Cơn mưa đêm qua không đủ làm cho tháng Bảy bớt nóng. Từ cửa sổ nhìn ra là đồi cát khô khan ngập nắng. Tay gánh, thúng bưng. Chén đậu hũ đường mời mọc trong tiếng ho khan. Đằng kia là mùi tôm khô cháy ướp hành phi rải trên những sợi mì vàng. Họ dắt díu nhau từng bước, từng bước. Hụt hơi trong gió cát. Sạp nước suối, nước ngọt, me xanh ngâm đường, nhảy nhót cùng đám muỗi ruồi. Gió mưa đêm qua rắc nhẹ quá làm sao có thể bôi xóa được cái chấm đỏ chói chang của mặt trời. Vậy đó mà tuổi thơ, vẫn chạy loanh quanh. Náo nức, xuôi ngược, nài gọi:

- Có chiếc xe du lịch sắp tạp vào bãi đậu, bây ơi!

Bầy trẻ lăng xăng xỏ lẹ đôi dép, vớ lẹ mấy miếng cạc-tông, phóng lẹ ra đường. Chỗ chiếc xe vừa dừng lại:

- Trợt cát cô ơi!

- Trợt cát chú ơi!

- Trợt cát là… làm sao ?

- Dạ, trợt cát là dễ ợt hà. Cô chú theo tụi con lên cồn cát đằng kia kìa.

Nhóm người nhìn theo tay chỉ. Nỗi e dè hiện ra:

- Cái cồn cát này đứng xa xa nhìn thì nghệ thuật thiệt. Mà leo lên tận trên dốc thì coi bộ hơi phê à nghe mấy mợ!

Có tiếng em bé khác nhanh nhẹn:

- Tụi con đỡ cô chú đi!

Ánh mắt nhóm người lớn quay lại:

- Bao nhiêu một miếng như vậy lận em?

- Dạ mười lăm nghìn đồng một miếng thưa cô. Cô mua giùm con một miếng nghe cô!

Bên này nài nỉ. Bên kia ân cần:

- Chú ơi, chú mua giùm con một miếng đi chú!

- Đến mười lăm nghìn một miếng lận à?

- Gì mắc dữ vậy!

Tiếng ai đó trả giá chắc nịch :

- Mười lăm nghìn… ba miếng, nghe ?

- Dạ hỏng được đâu cô chú ơi. Mười lăm nghìn đồng một miếng lận.

- Cô chú mua giùm con đi mà cô chú!

3

Bên này, máy lạnh trong phòng thổi mát rượi. Em ôm cái gối vuông tựa hẳn lưng vào trong ghế mây, tần ngần ngó anh. Con mắt dễ thương pha mầu cà phê đang theo dõi anh. Lúc ấy, anh đang sắp xếp quần áo treo lên móc áo thì phải. Hình như anh tìm chiếc quần đùi và khăn tắm. Em ít nói và anh cũng ít nói. Mọi thứ trong căn phòng tự dưng đâm ra biếng nói.

Anh bước vào phòng tắm mở vòi nước ấm trầm người cho vơi cơn mệt mỏi. Thời gian hiếm quý mà ai ai cũng muốn được đi tham quan nhiều chỗ. Anh thấy chỉ cần đi ngang qua bảng tên của thành phố, chụp một bô hình là đủ rôì . Đã có thể khoe được rồi. Có tiếng ai an ủi mọi người, “Đi lần đầu cho quen nước quen cái, mai mốt trở lại sẽ không tham quan một cách hấp tấp như thế”. Nhưng nhìn kỹ thì biết, không bao nhiêu người đi ngang qua một lần rồi quay trở lại ngay. Đôi khi phải chờ đến mấy năm sau mới quay về.

4

- Em lạnh hả? Em có bệnh không mà sao run lập cập thế này ?

Em lắc đầu. Con mắt ngu ngơ dừng lại trên mái tóc ướt của anh. Chắc con mắt đang tò mò muốn biết đầu của gã con trai này có bao nhiêu sợi tóc bạc rồi. Hắn có vẻ không lớn tuổi lắm mà cũng chẳng thanh niên lắm. Anh đoán vậy rồi cười nhẹ. Nhưng mái tóc dầy ngang vai của em thì không có vẻ gì bao dung. Bằng cớ là anh thấy những sợi tóc ngang ngược hất qua, tung lại, mỗi khi em nghiêng vai nhìn anh, hay em xoay mặt hồn nhiên cười với anh. Cái mầu đen nhánh không chừng đang ghen. Biết đâu đó. Chúng đang thì thào nhỏ to với nhau rằng, ánh mắt của gã con trai này có điều gì không ổn cho cô chủ chúng rồi. Hắn có vẻ mờ ám quá! Anh bật cười với ý nghĩ ngộ nghĩnh này. Mờ ám. Ơi, những sợi tóc chỉ biết nói năng lung tung.

Em có nghĩ như anh vậy không ?

Anh mở tủ lạnh với tay lấy ra một chai cam tươi rồi thư thả rót vào ly cho em. Nhớ có lần em ghi như thế này, “Thành phố anh là núi, em nghĩ, anh dễ hòa nhập vào những trận gió luồn, thổi thất thường. Chứ còn em, cửa sổ mở cho thoáng đôi khi cũng làm em lạnh”

Anh đứng lên mang chiếc khăn ướt đem đi phơi. Xong anh trở ra, mang theo chiếc khăn mới. Anh vòng tay choàng cái mầu thiên thanh trên người em. Anh săn sóc em như người y tá bồng bế đứa bé sơ sinh ra khỏi chậu nước ấm.

- Quấn như vậy nghe, cho bớt lạnh.

Rồi anh lân la ngồi xuống bên em. Khoảng cách là đường đi của mười con kiến nhỏ. Anh hăm hở:

- Em có chuyện gì vui kể anh nghe với không nè?

- Dạ không!

Em đáp tỉnh bơ. Gọn. Tròn. Vắn tắt. Thả hai viên sỏi xuống lòng giếng xong em mím môi lém lĩnh rút chân lên ghế nhìn anh chờ đợi . Bản nhạc đến đây đâu có thể nào chấm dứt ngang xương như thế! Anh cứu vớt mình bằng con dấu D.C al Coda (dấu D.C al Coda để báo diễn lại từ đầu bài nhạc đó mà)

- “Dạ không”?

- Dạ …

- Vậy mà anh cứ tưởng…

- Anh tưởng gì?

Anh xua tay. Phủi hạt bụi trước mặt:

- Ồ, không có gì hết!

(Quê cơ làm sao. Có phải tại em ít nói quá cho nên anh cụt hứng. Có phải tại em cất giữ nụ cười ở đâu đó, hễ cần thiết là rớt lại trên môi ngay. Tự dưng anh ước ao, em tằn tiện nụ cười một chút và hãy nói với anh một điều gì đó. Chẳng hạn như … )

Nhưng hiện tại cái nhìn của em làm nắng cũng bâng khuâng.

5

Xế trưa, anh đề nghị hai đứa lang thang trên cồn cát. Anh mua cho em một bịch trứng cút luộc kèm theo là gói muối tiêu nho nhỏ để dành mang theo ăn. Anh dỗ ngọt:

- Ngày mai dầm mưa dãi nắng với anh nữa nghe ?

- Dạ tùy…

- À, tùy. Anh quên. Em còn phải tùy thuộc nhiều thứ quá há?

- Dạ.

(Lại dạ! Sao anh ghét cái tiếng dạ nhỏ nhẹ của cô quá chừng)

- Em biết tại sao anh rủ rê em không?

- Dạ, tại sao vậy?

Anh cười lớn:

- Tại sợ mặt trời thiêu đốt một mình!

Em cười bâng quơ. Em chờ đi. Mai mốt anh sẽ gắp nụ em cười, thả vào trong nhạc anh. Và đến lúc đó em chỉ được quyền cười, để tắm cho anh giấc mộng bình yên thôi. Sợ chưa nhỏ?

Nhưng ngay bây giờ thì anh nhắc chừng cô nhớ bôi kem chống nắng. Da con gái luôn mỏng mảnh. Ai đó nói thế. Thế còn da của em, có mỏng mảnh lắm không? Anh bắt gặp cái nhìn nghi ngại của em tròn hơn bong bóng xà phòng.

Chúng ta rời phòng trọ lúc mặt trời nghỉ trưa.

6

Anh chợt nghĩ đến câu hỏi ai đó, hôm trước, em cho anh đọc ké:

- Nếu phải chọn cho mình một trong bảy bộ môn nghệ thuật, bạn sẽ chọn bộ môn nào và, tại sao ?

Chưa thấy ai hỏi anh một câu ngớ ngẩn như thế! Nhưng ví dụ, có ngày nào đó đi thì anh sẽ không phải bận tâm như em đâu. Anh thấy em có vẻ phân vân quá. Không biết em tìm ra câu trả lời chưa, nhỏ?

7

Anh chờ cho nắng rời chỗ ngồi để ghi lại hình ảnh em nấp dưới nhúm lá thưa và ánh sáng muộn. Anh cố giữ thăng bằng để đỡ em dậy. Ai nhìn chúng ta cũng nghĩ rằng đây là cặp vợ chồng son hạnh phúc nhất mùa hạ, há nhỏ? Anh nháy mắt đùa nhưng cô hình như không có vẻ gì đồng tình với câu nói đùa của anh cả. Cô lật đật bỏ chỗ ngồi, bước vội bước vàng, lấn lướt. Cô không thèm ngoái con mắt lại. Để trần gian bước sau cô, hụt một hơi thở dài.

8

Năn nỉ gần chết, năn nỉ gãy lưỡi cũng không hết, thì em ngang tàng. Mãi cho đến khi câu chuyện con rắn nhi đồng lượn ngang hồ bơi bị bà con ta ném đá dí đập cho ngất ngư, mới làm em sợ ngủ riêng trong phòng. Cám ơn con rắn chết tiệt! Nhờ em sợ nên em mới hăng hái xách đối guốc, cuộn cái mền, ôm chiếc gối, tìm anh.

Nam nữ thọ thọ bất thân ở chốn uy nghi nào chứ không thể áp dụng được ở đằng sau cánh cửa. Đúng không nhỏ? Anh nói liều. Làm như câu triết lý anh vừa ca tụng không có gì lạ lẫm cả. Mà cái chuyện ấy, nếu xảy ra, cũng không có gì là lạ lẫm cả! Nhớ nghe. Chuyện bình thường. Rất bình thường. Anh luýnh quýnh thu dọn phòng sao cho bớt bừa bộn một chút. Giấy vụn ở đâu nhiều như thế này. Anh đón em sang cảm xúc tràn đầy. Em thích nằm phía bên nào, nhỏ? Bên trái nhìn xuống là hoa vàng. Bên phải nhìn băng qua đường là phố cát. Anh để em tùy ý lựa chọn. Vì phía nào đối với anh, bắt đầu từ bây giờ, cũng là em. Anh lãng mạn nghĩ đến ly cà phê tối nay em pha. Anh ngây ngất tới những túi trà khổ qua anh rót cho em ân cần. Câu chuyện bắt đầu bằng lời ru của gió. Dễ thương biết bao. Em trong chiếc áo mầu cốm kết những nụ hồng trắng đẩy đưa làm đầu óc anh mê muội. Anh thấy được tất cả em nhỏ nhắn, thân thiết vô cùng. Ngủ ngoan nhỏ ơi. Nhắm nghiền đôi con mắt. Bình yên trên tay anh. Rồi anh sẽ dắt em đi suốt một đêm dài trong căn phòng có ngọn đèn không tắt.

9

Nhất định sáng, trưa, chiều, tối. Mai mốt, mai kia, mai nọ, mãi mãi là như thế.

10

Nhất định em sẽ không quên anh. Cái lần đầu tiên ngu ngơ đến thế.

11

Nhất định anh sẽ giả điếc. Anh sẽ giả mù, để không chơi vơi chới với trong giây phút thiêng liêng, trong hơi thở gấp rút. Lúc em ôm anh chặt cứng, mắt nhìn thẳng anh, mà ngơ ngác xa xôi:

– Sao người ta có thể nhắm mắt ký mua cái rụp chiếc nhẫn hột soàn nhiều ly, tậu xe phải xe thiệt xịn. Trong khi đó, lại mở mắt thật to, mở mắt thật lớn, để cầu cưa giá cả cho từng miếng cạc-tông trị giá chỉ có mỗi 15000 VN, hả anh?

t r a n g t h a n h t r u c

Panorama Theme by Themocracy