Category: Truyện của Bạn

Đọc DON HỒ : TRĂNG VẪN TRÒN ĐÊM THÁNG TÁM

By trangthanhtruc, 4 octobre 2009 19:48

trung thu2  031009 trungthu3  031009

trung thu 031009 DonHo2

Không biết Tết Trung Thu với mọi người thì sao chứ trong trí của tôi Tết Trung Thu rất dễ thương, dễ thương lắm.

Tôi còn nhớ mồn một cái háo hức ngày xưa khi thấy ngoài chợ bắt đầu rực rỡ treo lên những chiếc lồng đèn cá chép, máy bay, con thỏ… Và cho đến khi được bố mẹ dắt đi mua, được nắm trên tay, tung tăng ôm cái lồng đèn về nhà, thì ôi nó mới sung sướng làm sao! Mà tôi hơi khó tính nhé, phải là lồng đèn giấy bóng kiếng đỏ rực rỡ, có quẹt màu lên với khung tre vót, lót khung bên trong mới chịu. Giấy bóng kiếng phải kéo cho thật căng. Bèo nhèo, nhăn nhăn là bị chê ngay. Cỡ lồng đèn xếp bằng giấy thì cho dù nó có lộng lẫy hay đẹp cách mấy vẫn không thể nào hấp dẫn tôi được.

Những năm còn ở bên Thái Lan, tôi không còn nhớ dân Thái có đón  Trung Thu hay không, nhưng rằm tháng tám về là mẹ tôi thể nào cũng ráng kiếm đâu đó được mấy cái đèn cho anh chị em chúng tôi rước đi, hát vang cùng nhà. Cho tới khi về lại Sài gòn thì cái thú được rước đèn đi lòng vòng với bạn bè, xóm trên qua xóm dưới, nó vui vô cùng tận.

Ngay từ buổi trưa Trung Thu là chúng tôi đã tự giác đi tắm rửa thật sớm, đầu tóc chải láng o. Ăn cơm cũng giục ầm nhà lên phải ăn cho thật sớm, không lần khân như mọi ngày. Khi trời sửa soạn xâm xẩm tối, lúc tiếng con nít bắt đầu lao xao ngoài đường là chúng tôi nôn nóng lắm rồi, chỉ ngóng chờ cho bố mẹ bật đèn xanh là chúng tôi cắm ngay cây đèn cầy vào đèn rồi tung cửa nhào ra nhập đám. Đi một mình không được nhé, phải đi một nhóm với nhau, bố mẹ dặn!

Tôi đã không biết được cảm tưởng của những đứa bé trạc tuổi mà bố mẹ không đủ sức sắm cho con một chiếc lồng đèn, vì may mắn thay gia đình chúng tôi thuộc loại trung lưu, tương đối cũng không quá túng bấn trong lúc ấy. Một lần đã đọc ở đâu đó câu chuyện của người cha già yếu, bịnh hoạn đạp xích lô. Thương con, ráng hết sức tàn đạp thêm một cuốc xe cuối cùng trong đêm mưa để ôm về trong ngực áo được cho con một chiếc đèn lồng ấm áp, xinh xắn. Người cha ngã gục sau khi nhìn thấy ánh mắt con trẻ rạng ngời hạnh phúc…. Tôi rưng lệ, cảm động lắm. Thầm tự hỏi sao bố mình không làm nghề … đạp xích lô rồi ôm về cho tôi cái lồng đèn thay vì dắt tay đi mua như bao người? Chắc là tôi sẽ khẽ hét lên, rồi chạy ra ôm chầm lấy bố. Hôn hai bên má bố rồi hai tay nhận lấy cái lồng đèn một cách nâng niu, trìu mến. Còn chuyện bố có sẽ gục ngã ngay như trong câu chuyện đã đọc thì tôi cố tình bỏ lửng, không thèm nghĩ xa hơn…

Lần cuối cùng tôi còn được rước đèn, khi ấy thành phố mới bị đổi tên. Cúp điện kinh niên. Ngày nào cũng cúp. Cúp bất kể sáng, trưa, chiều, tối… Cúp không màng lễ lộc… Chập choạng tối rằm tháng 8 trời vẫn còn oi nóng. Nhà nhà thắp đèn dầu tù mù ảm đạm. Đèn dầu thì cái bóng chụp hay bị ám bồ hóng, ánh lửa thật hiu hắt. Trong khi lồng đèn thì mới tinh, giấy bóng trong, nhìn thấu xuyên ngọn nến sáng tươi, lung linh nhảy múa. Tâm trạng cuả người lớn khi ấy phiền muộn chuyện nước non gì chúng tôi còn nhỏ quá không cần màng tới. Chỉ biết trời càng tối, đèn đường càng mờ thì đèn rước càng sáng, càng vui. Nhà tôi ở trong một đường hẻm tương dối lớn, đối diện với Việt Nam Quốc Tự, được gọi là khu Vườn Bà Lớn, toàn những gia đình trung lưu, ngay sát cạnh chung cư Nguyễn Thiện Thuật. So với lứa trẻ bên chung cư, chúng tôi khá hơn nhiều về mặt vật chất. Bạn bè cùng lứa trong xóm khi ấy vừa mới tụ tâp, rộn rã cười nói được vài câu thì ở trong hẻm tối ào ra một đám trẻ bặm trợn chắc từ bên chung cư sang, xông vào chúng tôi dựt phá lồng đèn. Dĩ nhiên phản xạ tự nhiên chúng tôi dựt tay ngược lại. Những chiếc đèn chao mạnh, ánh nến hoảng hốt, liếm lên mặt giấy bóng kiếng, bắt lửa, bừng cháy. Góc phố lóe lên những ánh lửa phừng phừng rồi ngóm tắt. Chúng tôi mặt đứa nào đứa nấy méo xệch, ngỡ ngàng. Đang ngơ ngác, chưa kịp nhận thức được chuyện gì mới xảy ra thì đám kia rít lên :

“Cấm tụi bay khóc nhe mậy? Khóc là tụi tao đục cho phù mỏ đừng trách nha!”.

Chúng tôi mếu máo ngó nhau. Một giọng không ngăn nổi, bật òa khóc. Thổn thức … Rồi nối nhau hai, ba bốn… Người lớn trong nhà ùa ra. Đám trẻ mất dậy vội lẩn mất tăm. Thôi chẳng còn đèn mà cũng chẳng còn nến! Đám nhỏ sụt sùi, sụt xịt… Người lớn cau mặt, buồn so. Bỗng cô hàng xóm ngày xưa làm sở Mỹ thì thào vào tai mẹ tôi. Người lớn thầm thì chuyền nhau… Vài người biến mất. Tụi tui đứng xụi lơ. 15 … 20 phút sau, người lớn lần lượt trở ra, trên tay mỗi người 2, 3 lon sữa bò trống, được cột dây vào 2 đầu và móc vào những cái que, trong có thắp lung linh nếp. Đèn Trung Thu dã chiến được chế biến cấp tốc. Đám nhỏ ngần ngừ, quay qua, quay lại liếc nhìn nhau. Ai cũng được trao cho một chiếc đèn độc chế. Ai cũng giống ai. Một người lớn ngân nga: “Tết Trung Thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường…”. Hai giọng, ba giọng hòa theo … Rồi mọi người bỗng cùng đồng thanh ngân tiếng. Người lớn hát, con nít hòa. Đèn dã chiến nhấp nháy, phản chiểu áng sáng của nhau trên bề mặt sắt bóng loáng của lon sữa, lạ lạ, hay hay… Chúng tôi di chuyển, bắt đầu tha đèn đi từ đầu trên qua xóm dưới, dưới ánh mắt không mấy thiện cảm của những người phường đội đang canh gác đầu xóm. Buổi rước đèn ấy lại trở thành một kỷ niệm nhớ đời nhất trong tôi. Nhớ mãi mấy chục lon sữa bò lấp lánh ánh trăng đêm rằm năm ấy.

Những năm sau đó, tôi đã lớn hơn lên để không còn rước đèn mà thế vào đó là những cuộc vui khác. Vả lại gia đình bắt đầu xuống dốc nên chúng tôi có muốn cũng không dám đòi hỏi. Nhưng mỗi lần lại thấy lồng đèn Trung thu treo nhan nhản khắp nơi, tôi lại thấy lòng mình bâng khuân nhoi nhói nhớ. Tôi vẫn muốn được đưa tay rờ những chiếc lồng đèn xinh xắn. Muốn được ngửi cái mùi giấy bóng kiếng rất đặc trưng của chiếc đèn.

Đêm nay lại Trung Thu đấy. Ngó qua khung cửa sổ máy bay, ngang tầmmắt, mặt trăng sáng ngà, rực rỡ lớn. Bên dưới, ánh đèn của thành phố Houston qua đám mây mịt mù, bắt đầu trải dài, nhấp nháy, thoang thoáng giống những ánh nến lung linh phản chiếu trên những lon sữa bò năm xưa. Tôi như đi lạc giữa con trăng và vùng lấp lánh sáng. Chỉ còn thiếu bóng chị Hằng Nga và chú Cuội. Đưa mắt tìm kiếm bóng dáng cây đa trên cung trăng. Chắc hẳn trong khoảnh khắc này, không ai gần Cung Hằng bằng hành khách chúng tôi. Những vệt xám mờ nhìn không giống cây đa to mà giọng mẹ đã mơ màng kể sau khi chỉ lên mặt trăng năm xưa chút nào!

Máy bay chúi nhẹ. Giọng người tiếp viên hàng không thông báo sửa soạn đáp. Con tàu lẩn vào vùng mù mịt mây mưa, xám ngắt, rung nhẹ. Mọi thứ bên ngoài cánh cửa sổ bỗng tối sầm…. Rồi vượt qua cụm mây ấy, cung hằng lại chợt rực rỡ sáng lòa… Tôi có nhìn lầm hay không? Kìa cây đa to sừng sững xõa lá… Chú cuội? Chị Hằng?

Lại tối sầm… Ô, khuôn mặt thấp thoáng, phải chăng … khuôn mặt tranh tối, tranh sáng của chú cuội phản chiếu trên khung kiếng đang ngó thẳng vào tôi cười? Chị Hằng bồng bềnh tóc nhướng đầu ngó ra… Giọng người con gái Á Châu ngồi ghế giữa ngay bên cạnh tôi,đang nhoài người ngắm thành phố bên dưới, nhẹ tênh:

“Anh là người Việt? Anh có biết đêm nay là Trung Thu? Tôi chúc anh một đêm Trung Thu an lành nhé…”

DON HỒ

Đọc DON HỒ : TÔI LÀM CA SĨ…

By trangthanhtruc, 30 septembre 2009 20:40

DonHo

Có nhiều người đã hỏi tôi duyên cớ nào dẫn dắt khiến tôi bắt đầu nghiệp ca sĩ? Tôi hay nói cho qua chuyện nhờ này… nhờ nọ…. Nhưng giờ ngồi suy nghĩ lại, thật tình tôi cũng … không biết đích xác duyên cớ nào!

Nhớ thuở còn tí teo xa xưa ấy, khi còn ở Việt Nam, nhiều buổi trưa nóng bức, mẹ cấm ra đường nghịch nắng tôi hay nằm ngửa trên cầu thang ngó lên bầu trời đầy mây bay, mơ màng tưởng tượng một ngày nào đó tôi sẽ làm ca sĩ lớn đứng hát trên một sân khấu mênh mông, sáng rực ánh đèn. Nhưng con nít mà, đứa nào sau khi coi chương trình âm nhạc nào đó trên TV xong mà chẳng bị ánh đèn chớp chớp mê hoặc, mà chẳng mơ màng? Tôi cũng đã mơ làm siêu nhân, làm Batman mà có được đâu!

Lớn hơn một xịu, bố cho tôi tiền đi học đàn Tây ban cầm (guitar) nhà thầy Căn, bạn của bố. Tôi & đứa bạn thân tên Hoàng Sĩ Tuấn cùng đi học. Bạn tôi có khiếu, tiến bộ vù vù. Còn tôi ham chơi và lười nên mỗi lần tới lớp cũng với những bước chân nặng trịch vì không tập dợt. Lúc thầy bắt đánh trả bài là tay chân tôi lạnh ngắt, mắt hoa lên muốn xỉu. Mà không hiểu vô tình hay cô ý, cứ đến những phút luống cuống ấy là cô con gái trạc tuổi, xinh xắn của thầy lại lững thững trên lầu đi xuống, xách giỏ đi chợ, đi ngang qua tôi cười cười. Không biết cô ấy cười cái gì nhưng tôi cứ nghĩ là cô ấy cười tôi đánh dở, càng luống cuống thêm, mặt đỏ bừng, nóng hổi! Và chắc thầy Căn cũng thấy thế & cũng ngán ngẩm đứa học trò lười biếng con của bạn mình, nên cứ để tôi ngồi một mình lửng tửng khẩy đàn suốt buổi và chăm chút hơn vào tên bạn. Được thầy không thèm màng tới, tôi mừng lắm, ngồi giả bộ tập tành mà đầu óc cứ thả lơi theo dòng xe cộ ngược xuôi bên ngoài.

Và dĩ nhiên là sự nghiệp đàn địch của tôi sớm tan theo ngày nắng vội. Cái ngày mà bố tôi cho phép không phải vác đàn tới nhà thầy nữa, lòng tôi nhẹ tênh, vô cùng sung sướng. Cây đàn guitar bố mới mua cho đó được xếp ngay vào góc nhà tha hồ bụi bám đầy. Ấy cái mớ kiến thức âm nhạc đầu tiên của tôi nó đã bắt đầu như thế đó.

Vài tuần sau tôi lại chuyển qua mê đàn vỹ cầm (violin), mê tận tình cũng như vài tháng trước tôi đã mê cây guitar. Chỉ vì cây đàn này ngó… Tây hơn mà lại còn bé bé, xinh xinh và cũng vì tôi có cô bạn có cô em gái tóc dài rất ư dễ thương cũng đang học violin. Chắc bố mẹ tôi khi đó cũng đã biết tính ý thích nhất thời của đứa con yêu quý, chẳng làm gì cho được tới nơi tới chốn, nên khi tôi ướm lời, bố mẹ tôi đã lờ đi tới độ không thể nào lờ hơn. Sau này khi nghĩ lại, tôi cũng hơi trách bố mẹ đã thờ ơ, vì biết đâu tôi đã có thể trở thành một nhân tài vỹ cầm thế giới cỡ Chopin thì sao?!

Ấy với âm nhạc là thế nhưng tôi lại thực sự có năng khiếu về hội họa và màu sắc. Tôi vẽ giỏi. Có một lần khi niên khóa học mới vào, giờ học vẽ, chúng tôi nộp bài tập. Không nhớ vì đã bận gì đó mà tôi nhờ tên bạn ngồi cạnh bàn biên tên tôi lên bức vẽ dùm. Tên bạn nguệch ngoạc. Thầy dậy vẽ khi đi qua, đã cầm bức vẽ lên ngắm nghía rồi mắng tôi như tát nước, thầy nghĩ tôi đã nhờ ai đó vẽ hộ, vì tấm vẽ đẹp như thế mà nét chữ biên tên lại quá xấu. Theo thầy, vẽ đẹp thì phải đi theo – viết chữ đẹp. Tôi oan ơi ông địa nhưng đứng cứng ngắc không dám cãi vì sợ thầy, tuy trong bụng rất ấm ức. Mà của đáng tội, cái thằng bạn “hại bạn” biên chữ xấu ình của tôi đó, nó lại còn vẽ đẹp hơn tôi cả chục lần!!!

Bố tôi thì thấy được năng khiếu này. Khi đấy là năm 1977, sau bao chuyến vượt biên thất bại gia đình chúng tôi đã ngoắc ngoải lắm rồi, một tuần đã phải ăn cơm độn bắp, bo bo hay khoai mì vài lần. Bố đã tránh mẹ, lén dúi tiền cho tôi đi học vẽ tư. (Không phải là mẹ tôi khó, nhưng gia đình đã bắt đầu túng bấn, đi học vẽ là một đều xa xỉ không đúng chỗ trong lúc này!) Lớp hội họa thì ngược lại với lớp đàn, tôi say mê lắm. Những bài tập vẽ mắt, miệng, mũi, tai, v.v… thầy đưa ra lúc nào tôi cũng hăng say tập ngay. Tôi vẽ đêm vẽ ngày. Vẽ viết chì lên giấy, vẽ bằng phấn trắng lên sân gạch, lên gỗ hàng rào, cứ chỗ nào vẽ được là tôi vẽ ngay, không cần suy nghĩ. Cái vốn liếng hội họa ấy nó đã giúp tôi nhiều vô cùng sau này. Tôi đã áp dụng đường vẽ, cách pha màu vào lối hát. Cây cọ, cây viết chì của tôi bây giờ là giọng hát. Tôi đã hòa gam màu nóng, lạnh vào trong câu hát… Và những bài hát với tôi được vẽ lên như những bức tranh linh họat, đầy màu sắc…

Và rồi tôi cũng được học cao hơn lên. Những hôm ôm màu, cọ & giá vẽ theo những anh chị lớn ra ngồi ngoài công viên vẽ … hoa lá cành, tôi thấy mình oai vô cùng. Người đi đường tò mò dòm dòm, tôi nghĩ chắc họ phải khâm phục tôi ghê lắm, thế là thằng em mặt hất lên tận trời. Sướng quá, sướng quá, lớn lên tôi phải làm họa sĩ lớn mới được.

Thế rồi … vượt biên. Giã từ vòng tay bảo bọc yêu thương của bố mẹ. Ba anh em chới với, chơi vơi trên vùng đất tạm dung. Ở St. Louis – thành phố đầu tiên chứa chấp chúng tôi khi mới đến Mỹ – được 2 tháng rưỡi, anh kế tôi, anh Lân, được bạn bè í ới gọi về California. Không biết ở đó có gì hay ho hơn không, nhưng nghe “Đi Cali” tôi mê tít. Anh cả: anh Thắng, quyết định ở lại. Tôi theo anh Lân. Cuộc hành trình 3 ngày 2 đêm cứ như trong xi-nê. Tôi đang đi xuyên nửa nước Hoa Kỳ nhá. Cũng không nhớ tiền đâu chúng tôi chung tiền xăng, tiền ăn uống vì chúng tôi đi ké xe anh bạn.

Thời gian đầu của tôi ở Cali thật long đong lắm, chuyển nhà mười mấy lần, đổi trường 4 lần. Tại ít tiền mà. Ở chung bạn bè được vài tháng, xích mích, hục hặc cãi nhau – Đi! Share phòng, chủ nhà thích người khác hơn, đuổi – Đi! Nhà ở đông quá, tiền nước tắm hàng tháng quá cao, chủ đuổi – Đi! Một đám mướn nhà chung, có người không trả tiền nhà, gồng tiền không nổi, trả nhà – Đi! Nhà chủ quá sạch sẽ, không cho người thuê phòng xài bếp nấu ăn. Đói – Đi! Và rất nhiều lý do khác nữa để “Đi”! Cũng may đồ đạc chúng tôi không nhiều, mỗi lần ra đi chỉ gọn gàng vài túi xách tay, dăm ba cái chảo, nồi.

Mà chuyển nhà thì phải chuyển luôn trường học. Trường cũ xa quá làm sao đi học hàng ngày! May một cái là mới qua, tiếng Anh tiếng U, ù ù cạc cạc, ngọng líu cả lưỡi mà tôi cũng tự mình cầm hồ sơ giấy tờ lo liệu lấy được. Tôi chuyển xoành xoạch từ trường Katella ở Anaheim, qua trường Los Amigos ở Santa Ana. Từ trường Rancho Santiago ở Westminster trở lại trường Santa Ana Valley High. Bạn bè hôm trước mới quen được vài người hôm sau đã phải bịn rịn, quyến luyến chia tay. Anh tôi sáng đi học đại học, chiều tối cũng đổi việc làm tới tấp từ nhà hàng này qua … nhà hàng nọ, đến phát báo, dọn dẹp văn phòng, cầu tiêu, v.v… Mà muốn làm việc là phải có xe để di chuyển. Tậu được cái xe Pinto màu đỏ cũ xì là một cuộc “cách mạng” vô cùng vĩ đại với 2 anh em. Ai chê nó cổ, nó cũ, nó xấu, chứ tôi thấy nó đẹp tuyệt vời. Ngồi trong ghế nhìn ra tôi cảm tưởng như đang ngồi trong cái tầu ngầm nguyên tử tối tân, nút bấm một dàn, kim quay, đèn chớp một dàn, thật … hiện đại. Nhớ mãi cái lúc đầu tiên được anh chở đi một vòng phố xá trong xe mới sắm, ôi hạnh phúc… mà anh tôi chắc cũng vui không kém!

Valley High là trường tôi được trụ lâu nhất, 3 năm trung học. Ngôi trường với sĩ số học sinh Mỹ đen đông nhất, rồi tới Mễ, rồi tới Á Châu. Mỹ trắng chắc không được đến 10% tỉ lệ học sinh toàn trường. Mà nào có sao. Tôi vui vẻ tới trường, miễn đừng phải chuyển nữa là ok. Cũng tại đây khả năng vẽ đã mang đến nhiều niềm vui. Tôi bắt đầu thắng những cuộc thi vẽ, ban đầu cấp trường, rồi cấp thành phố, cấp quận, cấp tiểu bang. Tên tôi lâu lâu được đọc trong phần loan báo đầu ngày của trường. Oai lắm chứ không phải chơi đâu nha. Rồi tôi được làm Student of The Month (Học Sinh Giỏi trong Tháng) vì thắng giải. Tên tôi được gắn trên bảng trước trường 2 tuần lễ, hãnh diện dân tộc nhá, tôi đã sung sướng tự nhủ. Thế thì tương lai tôi chắc chắn phải làm họa sĩ rồi.

Năm lớp 10, không nhớ vì sao, tôi mạnh dạn xin gia nhập vào lớp hát trong trường. Cũng không hiểu vì sao tôi được vô thẳng lớp Chamber Singers – lớp cao cấp, thay vì lớp Choir là lớp bắt đầu? Chẳng phải tôi hát hay, tôi hát giỏi, vì có ai kiểm tra đâu mà biết. Mà nếu đã có kiểm tra trình độ hát, chắc là lớp thấp nhất tôi cũng chẳng được cho vào. Tôi nghĩ chắc là tại tôi không rõ, thay vì ghi danh vào lớp thấp nhất thì lại biên lộn đến lớp cao. Lớp hát này của tôi có khoảng hai mươi mấy người, đặc biệt môn này không thấy người Mỹ đen, mà chỉ toàn Mỹ trắng, và một ít người Mễ văn minh (chứ không phải Mễ mới qua từ Tijuana). Mấy nhỏ học sinh Mỹ trắng, tóc vàng, người cao, đẹp như thiên thần trong hang đá đêm Giáng Sinh. Tôi được phân vào nhóm Baritone vì giọng tôi không thấp, không cao. Nhóm chỉ có 2 người: tôi & 1 tên người Lào. Tên bạn Lào này bình thường mà ngó như bị bịnh down syndrome, ngáo hơn tôi nhiều. Nói chuyện thì cà lăm, tiếng Anh nói không ai hiểu, thế mà không biết sao hát được!? Mà cũng chả biết có hát được hay không nữa vì cả niên khóa chỉ toàn nghe hắn lí nhí trong miệng . Tôi tiếng Anh mới 2 năm học ESL (English as Second Language) cũng không khá, thế mà dám cả gan! Bè baritone là giọng giữa nên lúc nào bè cũng ngang phè phè, ngang tới mức không thể nào ngang hơn. Nhưng cái may của tôi là thế. Chuyên chở những bè ngang như cua nên sau một thời gian khả năng bắt bè của tôi trở nên rất nhậy. Quăng cho tôi một câu hát chính là tôi có thể lập tức hát trả lại câu bè. May mắn chưa, tôi chuyên hát “nhạc trẻ” mà không biết bè thì chỉ có “tan nát đời cô Lựu”!

(Buồn ngủ quá rồi xin cho đi ngủ. TO BE CONTINUED… whenever…)

DON HỒ

Mười Kế Sách và Một Nụ Hôn – Lê Vũ

By trangthanhtruc, 28 juillet 2009 22:03

Nhất chặt tre, nhì ve gái. Chặt tre, tre đâm móc cấu cào rách thịt rách da; còn ve gái, nếu không cẩn thận che đỡ truớc sau có bữa bạn sẽ…gãy răng! Phụ nữ, như một thành trì, tuờng vách bao bọc thâm nghiêm cẩn mật. Muốn tiến chiếm, nhất thiết bạn phải có kế sách. Tôn Tử chỉ ra tam thập lục kế, còn tôi xin tặng bạn 10 kế sách… dành cho được nụ hôn ban đầu của nàng. Nụ hôn, theo một ý nghĩa nào đó, là cái cầu thang móc lên bờ tường thành, là chiến thắng đầu tiên khi áp sát chân thành địch thủ, chỉ cần một bước nhỏ sau đó là nhảy lên cắm cờ ngự trị. Nụ hôn bao hàm ý nghĩa vật chất lẫn tinh thần: vật chất trong việc chạm, sờ, nắm bắt hơi hương thân thể nàng (khía cạnh sinh lý); tinh thần vì nàng bước đầu được (bị) chiếm ngự (tình cảm).  Bước qua được nụ hôn ban đầu, bạn có thể đặt chân lên những bước tiếp theo; nếu không, bạn sẽ và chỉ là đàn ông chưa thấm và đừng có mơ tưởng chuyện tình yêu.

10 ke sach va 1 nu hon i

10 ke sach va 1 nu hon g

1. Lãng mạn là gia vị, không phải là thức ăn chính.

Nhiều bạn ngây thơ khi cho rằng chỉ cần galăng, điệu đàng kiểu kéo ghế, chọn đồ thức ăn uống, rót nước trong quán ăn, hay vui vẻ theo nàng đi shopping và trả tiền… là dễ dàng chiếm được cảm tình của nàng, là có thể nhích bước đến nụ hôn. Họ lầm to khi không biết cả trăm hành động tương tự như thế chỉ là gia vị, chưa phải là thức ăn chính. Tuy nhiên, nếu bạn biết những căn bản về “hấp dẫn” TRƯỚC, rồi SAU ĐÓ thêm vào gia vị, bạn đang bước dần đến thành công.

2. Dùng ngôn ngữ thân thể để bày tỏ.

Phụ nữ thực sự nhạy cảm hơn nam giới chín mười lần trong cách dùng ngôn ngữ thân thể để biểu lộ mình. Một ngón tay cử động, một ánh mắt gọi mời, một dáng đi, rồi cách đứng ngồi… đều có thể soi chiếu phong cách cá tính và cả bao nhiêu ý tình của họ. Trong binh pháp gọi là vô trung sinh hữu (trong không sinh có): không cần nói năng mà tự thân chàng (nàng) tự cảm nhận lấy nhau một cách đầy đủ nhất. Chí nam nhi khoe khoang làm gì khi ta đầu cúi, lưng gù, bước vội bước vàng… Nếu rèn luyện được thuần thục tự nhiên để bộc lộ mình bằng nụ cười bao dung, bằng ánh mắt khích lệ, một tư thế vững chãi tự tin, nhất định bạn sẽ được người khác phái dành cho rất nhiều cơ hội.

10 ke sach va 1 nu hon b

3. Loại trừ điểm yếu.

Có khi, chỉ một lần vụng về, ban sẽ không còn cơ hội thứ hai để tiếp cận. Lúc áp dụng đấu chiến, bạn có thể dùng cách ngạn quan hỏa (đứng cách bờ mà xem lửa cháy), nghĩa là phải thận trọng trong những buớc tiếp xúc đầu tiên (cách bắt tay chào hỏi, lời lẽ đối đáp…) để nàng đừng có mà đốt cháy mình gây thành họa lớn. Hãy vận dụng thuật mận chết thay đào (lý đại đào cuơng) khi phải giấu đi ý tuởng BẠN muốn một cái gì đó TỪ CÔ BẠN, mà nguợc lại, bằng phương cách của việc “hấp dẫn”, bạn chứng minh cho cô ta thấy rằng cô ta có thể có được khoái cảm TỪ BẠN. Bạn nên để cô ta thấy rằng, nụ hôn là món quà đam mê mà cô ta trao tặng đến bạn chứ bạn không đòi hỏi.

4. Làm nàng điên đảo mong đợi

Nếu phái nam là công tắc đèn, phái nữ là nắm vặn điều chỉnh âm thanh. Đây là tình thế phản khách vi chủ (đổi khách làm chủ) hay dĩ dật đãi lao (lấy nhàn đãi mệt).  Bạn chỉ cần thong dong, không vội nóng lòng, tạo cho cô ta có cảm giác mong đợi những gì sẽ xảy đến giữa hai người. Những ảnh tuợng trong đầu sẽ khiến cô thèm muốn và cô thích mình là chủ nhân gọi mời một nụ hôn đã dọn sẵn.

10 ke sach va 1 nu hon c

5. Muốn bắt thì thả

Đây là chiêu bí truyền mà Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Võ Hầu cầm bắt Mạnh Hoạch. Nàng  chủ động đến thăm ta buổi tối, ta phải giả vờ mặc áo ra đuờng. Nàng hiếu kỳ lại tìm cách chinh phục thế nào đó để ta thân mật. Đề phòng những cái bẫy nàng tạo ra – có khi chỉ là thử lòng đo dạ. Tương tự, nếu có thể tiến xa hơn một nụ hôn, bạn hãy dừng lại. Điều này khiến nàng bị bất ngờ, và không kịp trở tay khi một hôm nào đó, cơ hội đến, bạn tranh thủ đoạt thành. Đây còn là  biết NÓI KHÔNG khi bạn CÓ THỂ, cũng có nghĩa là không đả thảo kinh xà, đánh động cỏ làm rắn chạy mất .

6. Đừng tạo sự kháng cự

Biết làm chủ tình thế, chắc chắn bạn không để địch thủ còn sức để kháng cự. Kháng cự, có thể xuất phát từ nhiều lý do (sự hổ thẹn, cử chỉ nhỏng nhẻo, sự lo lắng bị bắt gặp hay sợ bị xem thường, …) nhiều khi rất mãnh liệt khiến bạn hụt hẩng, ngẩn tò te. Bạn sẽ gặp kháng cự khi bạn chạm sờ nàng khi nàng chưa sẵn sàng, hay lợi dụng nước đục thả câu mà tiến binh tới tấp sau nụ hôn. Hãy cẩn thận coi chừng mất trắng. Nàng có thể trở lòng không còn muốn có một liên hệ thể xác nào với bạn và đôi khi, thay lời nói bằng một bạt tai nảy lửa! Hãy vận dụng cách điệu hổ ly sơn (bắt hổ lìa núi), tạo không gian mới để gây xúc động. Nhìn bằng trực giácđôi mắt thịt để nhận ra con sóng khích động ở nàng. Không thể chụp bắt  mọi cơ hội khi nàng chưa chín mùi, cây chưa chín tới.

10 ke sach va 1 nu hon a

7. Phân biệt sự khác nhau giữa bắt đầu và kết thúc

Lúc đầu, một cái chạm da nhẹ nhàng, một mơn trớn dịu dàng – không quá lộ liễu dục tính – sẽ làm nàng ta động lòng nhất. Nhưng sau đó, nếu bạn kết thúc với một nụ hôn cũng chậm rãi nhẹ nhàng thì …hỏng. Những hành động mạnh mẽ  hơn, kéo, giật, và những biểu lộ đam mê, là những gì phái nữ thực sự thích thú.  Đây là yếu chỉ nằm trong hỗn chiến kế : viễn giao cận công (xa chơi, gần đánh). Lịch sự lãng mạn có lúc còn đã đánh là tới bờ tới bến nên không nhất thiết cứ nói chuyện trăng sao nhẹ nhàng.

8. Tiến trình cho đam mê”

Bạn cần đầu tư thời gian để suy nghĩ về một tiến trình cho đam mê. Không chỉ lơ ngơ quờ quạng mà thành công. Hú họa  lắm mới có trường hợp thánh nhân đãi ngộ kẻ khù khờ. Người đàn ông từng trải phải biết cách tạo những buớc tiếp theo: từ một mát-xa bằng tay trên bàn tay, tiến lên là thoa cánh tay, xoa vai,  mân mê cổ… Tất cả động tác phải chậm, nhẹ nhàng mơn trớn, nghĩ trước những tư tuởng trong đầu của nàng và biết dừng lại kịp lúc khi nàng ngỏ ý stop.

10 ke sach va 1 nu hon e

9. Một vài phương pháp tiếp cận cổ điển

Để tiếp cận, cần nhạy bén nắm bắt những cơ hội gọi là thuận thủ khiên duơng (thuận tay bắt dê). Nàng gặp nạn tai, tức thời tìm cách chăm sóc, thuận tay xem mạch, nâng đỡ nàng đi lại. Cũng có thể vận dụng khổ nhục kế (đêm đêm ngày ngày tận tụy) hay là bằng con đường giả đạo phạt Quắc (mượn đường đánh  nuớc Quắc) chẳng hạn tình nguyện dạy học cho em nàng, đến nhà nàng chỉ để chơi cờ tướng với bố nàng ?

10. Đầu tư để xây dựng mình thành người tình tuyệt vời

Chinh phục người khác phái vừa là nghệ thuật (art) mà cũng là chiến thuật  (technique). Do vậy, bạn cần tự thân tìm hiểu đặc điểm của nữ giới nói chung, của nàng nói riêng và từ đó tự xây dựng cho mình một mẫu hình đàn ông tuyệt vời, một nguời tình tuyệt vời. Tri bỉ tri kỷ bách chiến bách thắng là thế. Nụ hôn, như là màn suơng bao bọc thế giới thân xác và tình cảm của nữ giới. Đâm toạc  màn suơng đó, ta đã chinh phục một nửa nàng. Nửa còn lại thì tùy cơ mà bách chiến.

Cầu chúc bạn thành công trong việc tìm thấy và chiếm lĩnh nửa phần của mình và kết nối hoàn chỉnh trong hạnh phúc.

Cam Ranh 15/12

Lê Vũ

Sinh Nhật của ThyCa – Trầm Hương

By trangthanhtruc, 15 novembre 2008 22:51

thuparis60

* Tặng những ai mang nghiệp thyca.

Cái rét đầu đông và cơn mưa buổi sáng không kịp đuổi theo khi chị mở tung cánh cửa xe, đi như chạy qua lối vào có mái che của cửa Cấp Cứu, đến thẳng khu Quang Tuyến. Chị chựng lại trước dây người xếp hàng dài từ lúc nào. Cây kim ngắn của chiếc đồng hồ to tướng, tròn vành vạnh như mặt trăng16 treo trên tường chỉ đúng con số 8. Chị hối hận (như trăm lần hối hận), Biết thế đã đi … sớm!

Hình như chữ “sớm” hơi khó kiếm trong search engine của bộ não chị. Lỗi chỉ tại ông Trời, nào phải chị muốn thế? Cũng tại ông Trời ưa bao che cho chị trong những tai nạn bất ngờ nên chị đâm ra ỷ y.

Cũng thế, một năm trước, khi chị hớn ha hớn hở bước ra khỏi xe, sửa soạn từ giã chồng trước viễn cảnh tươi đẹp không có gì quý hơn độc lập tự do của 1 tuần lễ “nghỉ cuối hè” ở New Orleans, thì anh đã stop gian ý của chị: Này, laptop của em đâu? Chị tá hỏa, Thôi rồi, em quên!

thuparis70

Anh đã quá quen với những món quà đầy ngạc nhiên hãi hùng này của vợ, đành thở dài, Đợi đi, anh về lấy.

Đợi đi. Chao ơi, chỉ còn 45 phút đến giờ bay. Anh có làm anh hùng xa lộ, phóng 80miles/giờ, vượt qua 3 đèn vàng 2 đèn đỏ, chạy vô nhà rồi chạy ra, giỏi lắm cũng mất 35 phút. Cầm bằng như đã missed (flight) là… xong (từng tứng tưng). Chị thở dài, mở điện thoại cầm tay, báo tin không vui cho New Orleans .

Ấy thế mà anh phóng tới phi trường đúng 10 phút trước giờ bay thật.

Chuyện đâu phải chỉ đơn giản như thế. Còn phải qua cửa ải an ninh phi trường nữa. Chị đứng trong hàng người ngoằn nghoèo mấy vòng như con rắn, đôi mắt ngơ ngác tuyệt vọng.

Giữa lúc tưởng chừng hết đường “binh”, trí óc chị bỗng sáng lòa đúng như câu danh ngôn “ngu bẩm sinh, thông minh đột xuất” khi tình cờ ngó thấy ông xếp TSA da đen ngòm, đang phụ trông chừng hành khách, đứng ngoài làn dây ngăn cách phía trước. Thu hết can đảm, chị lúng túng: “Tôi bỏ quên laptop ở nhà nên phải về lấy. Chuyến bay tôi chỉ còn vài phút (tay run run trình vé, khuôn mặt ăn năn hối lỗi thấy rõ), xin ông cho biết tôi phải làm gì?”.

Xếp TSA liếc nhanh vô tấm vé, kéo chị tuột ra khỏi hàng người, đẩy chị bắn lên phía trước: Go, go…. Đến thẳng người kiểm vé. Đi đi chứ còn gì nữa. Hurry, hurry up … Sau lưng, chị còn nghe loáng thoáng ông nói qua máy truyền tin, Chuyến bay XYZ đi New Orleans , có một hành khách đang trên đường tới. Xin đợi…

Chính hành động đáng yêu của ông Mỹ đen hôm ấy đã là động cơ khiến chị dồn lá phiếu của mình trong kỳ bầu cử Tổng thống (sơ bộ lẫn chính thức) cho hoàng tử Obama. Hôm nay, có vị thần Mỹ đen nào hộ mạng cho chị nữa không?

thuparis80

Ma’am, how can I help you?”

Nhẩn nha trước hàng người chờ đợi mỗi lúc mỗi dài thêm, hai nhân viên với câu hỏi như một cái máy, bình thản và từ từ giải quyết từng người một. Rồi cũng đến phiên chị.

“Tôi có hẹn để làm đồng vị phóng xạ iode với Bác Sĩ Whites sáng nay”

Chị liếc nhanh qua cái đồng hồ. Cây kim đã nhích tới con số gần 8:30 AM. Chị vờ vĩnh bỏ lơ giờ hẹn là 8 giờ sáng.

“Xin bà cho biết họ, tên”

Bà thư ký nhanh chóng lôi từ xấp hồ sơ dầy cộp ra hồ sơ cá nhân của chị.

“Ấy chết, trễ quá rồi! Để tôi gọi người đưa bà gặp BS Whites ngay lập tức. Bà có thể quày lại làm thủ tục giấy tờ sau”.

Chị mừng hơn bắt được của, cảm ơn rối rít quý nhân dễ thương đã không mắng, lại còn nhiệt tình giúp đỡ. Đúng là xứ dân làm chủ.

Anh chị ngồi chưa nóng chỗ, BS Whites đã ào tới. Chị ngượng nghịu, Xin lỗi BS, tôi phải xếp hàng lâu quá. Không buồn để ý đến câu excuse nhàm chán của bệnh nhân, BS Whites vô đề liền:

“How do you feel today?”

Chị cười: “So nervous!”

“Bà không mệt sao?”

“Thưa không, chỉ căng thẳng,” chị lập lại.

BS tỏ dấu ngạc nhiên:

“Lượng kích tố trong người bà đã xuống rất thấp mà sao bà không mệt? Nhưng thôi, bây giờ chúng ta trở lại những gì đã nói trong lần trước.

Sau khi chất phóng xạ vào cơ thể, sớm mai, bà sẽ bị đánh thức bởi một cảm giác khó chịu ở cổ. Đó là do tuyến nước bọt ở hai bên cổ bị sưng lên. Theo tường trình từ rất nhiều bệnh nhân, bà sẽ bị đau, sẽ bị chóng mặt, ói mửa. Thậm chí không ăn uống được và có thể phải nhập viện để được chuyền I.V. Có thể bà sẽ ăn không ngon, sẽ bị khô miệng do tuyến nước bọt ngưng hoạt động. Ngưng tạm thời hoặc vĩnh viễn …”

“ Thưa BS, nếu bị khô vĩnh viễn, có cách nào chữa trị?”

“ Rất tiếc là không! Khi nước bọt không tiết ra được nữa, hậu quả sẽ là răng bị hư, ảnh hưởng dây chuyền đến bộ máy tiêu hóa. Vì vậy, sau khi uống thuốc phóng xạ đồng vị, bà nhớ ăn kẹo chua càng nhiều càng tốt. Mục đích là để kích thích tuyến nước bọt phải làm việc tối đa, chất phóng xạ cũng theo đó mà được thải ra nhanh hơn.

Phóng xạ sẽ được thoát ra theo sự bài tiết và qua da. Vì vậy, bà nhớ uống thật nhiều nước, tắm ít nhất 2 lần một ngày”

“Thưa BS, trong thời gian này, tôi có xử dụng được… laptop?”

“Bởi vì phóng xạ đi qua da nên tất cả những đồ vật bà chạm tay trong 5 ngày đầu tiên – thời gian nó thải ra mạnh nhất – sẽ bị nhiễm, sẽ có khả năng gây tổn thương sức khoẻ cho những người chung quanh. Lời khuyên của tôi là với những đồ vật có thể rửa được, bà nên rửa với thật nhiều nước sau khi xử dụng vì đặc điểm của phóng xạ iode là tan trong nước.

Với những vật không thể rửa như laptop, nên tránh xử dụng trong tuần lễ đầu…”

“Thế thì bao lâu chất phóng xạ sẽ hết hoàn toàn nếu bị tồn đọng trên đồ vật?”

“Ba tháng. Trong cơ thể bà cũng thế. Ba tháng. Đây, tôi viết cho bà tờ giấy chứng nhận này, phòng khi bà phải đi máy bay. Qua cổng an ninh phi trường, có thể cơ thể bà sẽ khiến hệ thống dò tìm vũ khí báo động. (Cười). Trong trường hợp này, nếu họ có bắt bà bỏ hết y phục cũng không hiểu tại sao máy vẫn kêu thì bà chìa tờ giấy này ra.

thuparis35

Ngoài ra, như tôi đã nói, bà nên ở phòng riêng, dùng nhà vệ sinh riêng trong 5 ngày đầu, tránh tiếp xúc với mọi người trong gia đình càng nhiều càng tốt. Bà còn câu hỏi gì nữa không?”

“Cảm ơn Bác sĩ. Hôm nay thật là một ngày đáng nhớ trong đời. Thay vì được ăn bánh, tôi được ăn phóng xạ. Hôm nay là sinh nhật của tôi”

“Oh vậy sao? Happy Birthday to you”

thuparis37

Anh chàng chuyên viên dẫn chị vào phòng thuốc, không quên đóng kín cánh cửa sau lưng.

Anh trịnh trọng đeo vào đôi găng tay, loại dùng chỉ một lần.

Anh trịnh trọng đưa cho chị mang vào đôi găng khác.

Anh trịnh trọng cầm một ống thuốc nhỏ, cao, bằng plastic, bên trong chứa viên thuốc con nhộng màu xanh da trời đậm, màu của buổi chiều vào tối.

“Bà cầm lấy ống thuốc này, ngửa cổ, đổ viên thuốc vào miệng và uống ly nước này cho tôi”

Rất trịnh trọng, chị ngửa cổ dốc viên thuốc vào miệng, cố không … bật cười.

thuparis25

Chị nghĩ đến hình ảnh người cung nữ phải uống thuốc độc khi vua băng hà thuở xa xưa.

Ống thuốc rỗng được bỏ vào thùng rác.

Cả hai trịnh trọng cùng lột găng tay, trịnh trọng cùng thả vào thùng rác.

Chị nhẩy lên xe, ngồi bên cạnh chồng, muốn phá lên cười haha nhưng sợ phóng xạ bay vèo vào anh nên ngậm kín miệng.

Happy Birthday to me… to me…

Trầm Hương (UT)

Chú thích:

ThyCa, chữ viết tắt của website Hội Những Người Sống Sót Ung Thư Tuyến Giáp Trạng / Thyroid Cancer Survivors’ Association, Inc.

http://thyca.org/

Cà Phê Buổi Sáng – Mỹ Ngọc

By trangthanhtruc, 17 septembre 2008 20:23

Cô ba Tê ở bên Tây sang Nam Cali thăm bà con, bạn bè. Một buổi sáng đẹp trời, chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê, dùng điểm tâm, lúc nào gặp cũng chụp hình lia lịa, cứ nhắm người mà bấm máy. Về lại Paris, cô em gởi điện thư qua, hỏi thăm xem có ai chụp được hình khung cảnh quán cà phê này hay không, cho xin ít tấm để lồng vào với bài viết, làm “kỹ nghệ”.

Tôi đến quán này đâu cũng vài lần rồi, biết những lần trước đã chụp hình, nên tôi ráng moi trí nhớ, xem có tấm nào “dính” khung cảnh quán không? Việc này hơi khó cho tôi, vì phải lôi cả trăm CD ra tìm, mỗi CD có cả chục hồ sơ con trong ấy!!! Cái gì cũng cất để dành, một hồi “tẩu hỏa nhập ma” lúc nào không hay!

Chỉ còn một cách duy nhất là hôm nào có dịp đi lên Bolsa, nhớ mang theo máy ảnh, ghé ngang quán, làm vài phát là xong ngay, chuyện nhỏ. Nghĩ ra cách là thấy nhẹ người ngay, khỏi mất công tìm kiếm. Nói cho oai vậy chứ, trong bụng đã đánh “lô tô” rồi, vì cưng cô em ở xa, cần “săn ảnh”, tôi cũng ráng uống thuốc liều, vác máy trở lại xem sao.

Dân kẹp tóc chúng tôi, mỗi khi nghe nhắc đến quán cà phê này là “rợn da gà”, không phải vì “có ma”, mà vì quán đông người người quá xá! Tuy biết rằng quán đông, không ế, là mừng cho chủ nhân. Số rằng thì là quán mở rộng, lan ra tới ngoài lề đường, phần đông là dân “húi cua” ngồi đầy, mỗi lần bạn bè rủ lại đây, cứ tưởng tượng phải đi ngang hàng rào người, trước khi vào bên trong, cũng đủ lạnh “cẳng”!

Tuần rồi có dịp đi Sài Gòn, lái xe từ Sa Ðéc (San Diego) lên Tiểu Sài Gòn (Bolsa), nếu không kẹt xe, chỉ mất độ một tiếng bốn mươi lăm phút. Tôi đi thật sớm, dự định ghé ngang quán trước khi đi làm việc khác.Tính toán trong đầu thì hay lắm, nhưng đến nơi, tôi lái xe lượn qua, lượn lại 3, 4 vòng, xem xét tình hình, cứ như là đi hành quân, không bằng. Sau đó tìm một chỗ đậu xe thật xa, vác máy, hùng dũng đi bộ, tiến đến quán, mắt ngó qua, liếc lại, xem có ai nhìn thấy mình hay không. Ủa, mà sao tôi lại phải sợ hãi như thế này, tôi có đi ăn trộm đâu?

Tôi để ý thấy, các người xuống xe bước vào tiệm, phần đông là “đấng mày râu”! Tôi dự định đứng từ xa, thu ống kính lại gần để chụp, chứ bảo tới gần thì chắc chắn là không dám! Nhưng rất khó thấy, nếu muốn chụp phía trước mặt, vì các xe hơi đậu dày đặc trước cữa tiệm. Chỉ có đứng hai bên hông, mới thấy được thiên hạ ngồi đầy sân, đông như thế nào.

Dưới các chiếc dù che ngoài trời, thiên hạ cười nói ồn ào, quang cảnh nhộn nhịp vì đông người, và “mù mịt” vì khói thuốc. Thấy coi bộ không xong, tôi bèn đi bọc ngang hông, bấm đại một cái, thiệt tình là có hơi run, nên ảnh bị mờ, chỉ thấy rõ nhất là hai cái cột nhà to tổ bố mà thôi!

Lúc này tôi ước gì có dắt theo đồng minh, để “giả vờ” làm người mẫu cho tôi canh, nhưng không phải để chụp người mẫu, mà chụp quán cà phê vỉa hè phía sau lưng người mẫu nhỉ? Tôi đành chịu thua vác máy ra xe, đánh thêm một vòng cuối cùng nữa, ngang cỗng chính, chạy rất chậm, vừa lái, vừa cầm cái máy nhỏ, bấm …rồi dzọt!

Qua buổi sáng hôm sau, phải trở về San Diego sớm, trước khi rời Bolsa, tôi lạng một vòng qua quán cà phê xem họ mở cửa chưa? Sáu giờ sáng, trời còn tối om, khung cảnh yên tỉnh, vắng lặng, tôi thích cảnh này hơn. Tôi hiên ngang đậu xe, vác máy xuống, bấm lia lịa, phía trước, bên hông…đủ kiểu, sau đó xem lại, cho chắc ăn, trước khi từ giã Bolsa.

Cuối cùng tôi phải kêu cứu người bạn ở trên ấy, ra quán bấm dùng vài tấm, gởi kèm cho cô em đây, còn tôi thì xin chào thua! Bạn có dịp đi khu Tiểu Sài Gòn, nhớ ghé ngang quán cà phê này nhé, không biết cà phê ngon, hay vì khung cảnh, điều này phải lôi các ông bạn ở trên ấy ra phỏng vấn mới biết được!

Nhắc quán cà phê, tôi lại nhớ đến ngày xưa thời đi học, nhà ở đường Cường Ðể, mỗi lần đi học hay chạy xe ngang đường Nguyễn Du, dọc theo đó có nhiều quán “cóc” bán cà phê, với các bàn ghế thấp lè tè, dĩ nhiên là các cậu đóng đô ở đó, mỗi lần chạy ngang cứ cầu trời cho xe đừng chết máy bất tử….

Viết đến đây, tôi vừa ngừng tay ít phút, suy nghĩ, không biết cà phê buổi sáng, đông như thế, vậy thì buổi trưa, buổi chiều ra sao? Mai mốt có dịp sẽ ghé ngang nhìn cho biết, không lẽ các ông uống cà phê, hút thuốc lá….trừ cơm? Lại thắc mắc, rảnh rang thiệt!

Mỹ Ngọc
Tháng 9, 2008
Riêng tặng Trang Thanh Trúc (cô 3 Tê)

Cali đi dễ khó về! – Mỹ Ngọc

By trangthanhtruc, 8 septembre 2008 9:34

Café Thùy Dương, Cali 16.08.08

Tháng trước nhận được điện thư của cô “ba tê” nhắn tin sẽ đến Cali vào giữa tháng 8, vài ngày sau đó QHương gọi cho biết tin này, và để sắp xếp một buổi họp mặt với những ai quen biết cô “ba tê”. Sở dĩ tôi thích gọi Trúc là cô ba T, vì nhiều lý do, với cái tên 3 chữ Trang Thanh Trúc, đã thấy rõ ràng 3 chữ T rồi, Trúc lại ở bên Tây, bên ấy “ba tê” nổi tiếng ngon số dách, nhất là khi quẹt ăn với bánh mì ổ…!

Lần chót tôi gặp Trúc ở Paris, chắc cũng phải hơn 4 năm rồi, chỉ nhớ hình ảnh cuối cùng là hai đứa ôm nhau mùi mẫn, cười toe toét, dưới mấy con vịt quay, trước cửa tiệm ăn Tàu.

Thư từ qua lại vài lần, cũng đến ngày Trúc sang Mỹ, QHương đã sắp xếp sẵn chương trình, và lo réo bạn bè. Tiếc quá, vào mùa hè, nhiều bạn đi chơi xa, không gặp hết được mọi người. Biết ngay giao công việc này cho Hương là đúng nhất, vì Hương rành các nhà hàng và chỗ giải trí trên khu vực Sài Gòn Nhỏ. Tôi đã tặng cho Hương biệt danh “Party Lover”, vì Hương ở gần quận Cam, tiệc tùng, họp mặt hầu như mỗi cuối tuần, nói thiệt, tôi phục nàng QHương sát đất.

Bà con hẹn nhau 6 giờ chiều ngày thứ bảy tại quán ăn Favori (chắc chắn phải là quán ăn ngon, vì thấy thiên hạ vào ăn đông, chật hết cả chỗ, phải đứng đợi trước cửa). Tôi lái xe từ Sa Ðéc (San Diego) lên đến nơi từ ban trưa, ghé thăm và nghỉ ngơi ở nhà Cô Linh Bảo, chờ…mặt trời lặn để “xuống núi”.

Gần đến giờ xuất hành, nghe điện thoại Hương gọi:

- Xuống tới nơi chưa? Hương đang đón Trúc, chở Trúc đi Phước, Lộc, Thọ.

Một chút sau, nghe Hương gọi lại:

- Thôi không đi PLT nữa, Hương chở Trúc ghé thăm Cô đây.

Vừa xong điện thoại Hương thì anh Tâm gọi, hỏi đường đến tiệm ăn, bèn rủ rê anh Tâm ghé nhà Cô LB. Không hẹn mà gặp, thế là bà con tụ tập tại nhà và được thăm Cô luôn. Trúc xuống xe, tay ôm cả chồng sách (còn thơm mùi giấy, chưa cắt chỉ), ký tặng Cô và xin chụp với Cô ít tấm hình làm kỷ niệm, sau đó cả đám lái xe đến nhà hàng.

Tới nơi đã thấy Cụ Ðồ đợi ngoài cửa, cũng may là hẹn sớm, nên có chỗ ngồi ngay. Tôi thường gọi anh Trần Văn Lương là “Cụ Ðồ”, vì thấy Tết nào anh Lương cũng có một sạp trong gian hàng chợ Tết, ngồi viết chữ Hán…

Buổi ăn tối này chỉ có 6 người, bà con “đi chợ” đặt nhiều món ăn, phát sợ: Một con cá nướng thật to (Trúc tuổi con cá, chắc đau lòng lắm), nghêu xào hành, bò tái chanh…Hình như ăn thì ít, mà nói chuyện và nhất là chụp hình thì nhiều. Ðèn flash cứ loé lên liên tục, trong khi chờ các thức ăn mang ra, bà con trao đổi “tù binh”, ký tặng sách và CD lia lịa. Tôi tưởng như đi dự buổi ra mắt sách và CD đặc biệt vì có ăn tối, hi hi.

Phương Uyên là người đến sau cùng, cũng vừa vặn thức ăn được mang ra, vừa ăn, lại vừa chụp hình tiếp, bà con đổi chỗ loạn xà ngầu…để bấm máy, cho có “ít” hình làm kỷ nghệ đó mà. Quên nữa, đến màn trả tiền, Anh Lương và anh Tâm…dành nhau, cuối cùng Cụ Ðồ…thắng. Cám ơn Anh Lương đã đãi buổi ăn tối qua :) ))

Chưa hết đâu, ăn xong, kéo nhau ra sân…lại chụp nữa, (gia đình tôi đặt tên cho tôi là “con sâu hình” quả thật không sai). Kỳ này tìm bụi cây dừa cho có cảnh…Cạnh đó có một chiếc xe hơi của khách đậu, bà con tỉnh bơ để xách tay, CD, sách… lên trên ấy, chủ nhân xe mà thấy được, chắc sẽ phát khóc! Xong màn chụp hình “người mẫu”, anh Tâm xin phép chia tay, vì bận đi tiệc khác. Anh Tâm ở xa, lái xe từ Bắc xuống Nam, mất khoảng 7, 8 tiếng, sẵn tuần này có việc xuống Nam Cali, tham dự được, cũng vui. (Hình như sáu năm rồi anh Tâm mới gặp lại Trúc).

Còn lại cô 3T, Cụ Ðồ, Hương, Phương Uyên và tôi, chạy đến quán Thùy Dương nghe nhạc. Tôi gọi điện thoại rủ thêm cô bạn học, Phượng và Liên, em P, đến chơi. Quán mở cửa vào 9 giờ tối, bọn tôi đến sớm, quán vắng chưa có khách, tha hồ hát hò. Dàn nhạc âm thanh với sự điều khiển của chỉ một mình anh Quốc, thật tuyệt vời. Mở màn, Phương Uyên hát hai bài, hay quá xá hay (bà con phải đi nghe mới biết được), quan khách bắt đầu đến lai rai, một chút sau có vợ chồng anh Nguyễn Ðức Cường ghé đến.

Giữa chương trình, “gà nhà” mình cũng được lên trình diễn, Quỳnh Hương hát 2 bài, Trúc biểu diễn đàn piano, lúc này anh Quốc được nghỉ giải lao trong khi Trúc đàn, kế đó anh ta nổi hứng, hát một bài, tặng khán giả, với tiếng đàn đệm của Trang Thanh Trúc, và cuối cùng là tiếng hát của anh Nguyễn Ðức Cường.

Lâu lắm rồi tôi không trở lại nơi này, ngày xưa quán TD là chỗ đến nghe nhạc, do ca sĩ chuyên nghiệp trình diễn, bây giờ đổi chủ, trở thành quán “hát cho nhau nghe”. Quan khách đến đây đều chuẩn bị sẵn, ai cũng có những bài hát “tủ”, họ từ động ghi danh để lên hát, ban đầu họ còn được hát hai bài một lúc, càng về khuya, sắp hết giờ, họ chỉ được hát một bài là phải … đi xuống, để nhường sân khấu cho những người kế tiếp.

Có những người hát rất khá, tuy nhiên cũng có một số ít, hát còn hơi kém, nhưng “hát hay không bằng hay hát”, lo gì, có can đảm leo lên sân khấu là tôi phục lăn. Ðặc biệt, tôi để ý thấy có một cậu rất trẻ, hát khá, có giọng mạnh, có hơi (tuy có sai nhịp chút đỉnh), hát tiếng Việt hay lắm, nhưng khi nói thì không lưu loát mấy, giống kiểu nói của các đứa bé sanh ở Mỹ… rất đáng được khuyến khích.

Quá nửa khuya bà con chia tay nhau về, chỉ còn lại Trúc, Hương và vợ chồng anh Cường. Qua sáng sớm hôm sau, Hương gọi rủ ra quán cà phê Factory để gặp Trúc, và anh Nguyễn Nam An. Nghe đến quán cà phê Factory, trên đường Brookhurst, cứ nhớ tới cảnh tưởng các ông ngồi “la liệt” trước cổng là hơi ơn ớn rồi! Ở đây họ để các bàn ghế ngoài trời, để các ông ngồi uống cà phê, tha hồ hút thuốc (tôi đoán là như thế)?

Các bạn đã đến và ngồi bên trong, muốn vào phải đi ngang “hàng rào” đực rựa ấy, coi bộ cũng hơi nhột. Ngồi bên trong hay ngoài gì cũng thế thôi, đông nghẹt! Tôi hiếm khi “xuống núi”, cứ thấy lúc ra khỏi tiệm, nàng Quỳnh Hương chào bàn bên này, bên kia, là đủ biết Hương quen bạn bè đông như thế nào :) )).

Chưa hết đâu, đã ra về chia tay lưu luyến, còn ngứa ngáy, bấm hình tiếp, lý do là để gửi bà con xem cho vui ấy mà. Và muốn chia sẻ hình ảnh với bạn bè, tôi thường thích lồng các hình vào cùng cảm nghĩ của mình, như vậy xem đỡ nhàm chán hơn.

Tái bút: Trúc về đã một tuần, gửi thư sang kể chuyện sở: Họp hành thì đi lộn ngày, lấy Metro đi làm… thì trật hướng, giờ giấc vẫn chưa quen, v.v..! Trúc ơi, thật đúng với câu ai đó đã nói, nguyên văn như thế này: “Cali đi dễ khó về, trai đi có vợ, gái về có con”! Trúc về với 2 con: Quân và Trực đó. Hay là… biết đâu Trúc đang “Ðể quên con tim” ở lại Cali, không chừng!

MN

Panorama Theme by Themocracy