Category: Thơ của bạn

Hôn – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 14 septembre 2008 22:24

Hôn

Anh hôn vạt trăng soi,
Đôi mắt người vòi vọi,
Trên đường đêm mệt mỏi,
Bước chân mềm lẻ loị

Có phải vì tháng năm,
Quẩn quanh hồn sâu đậm,
Nên một thời muôn dặm,
Vẫn mơ màng lặng câm.

Có phải vì nỗi buồn,
Mải theo người chưa buông,
Nên loài chim ngủ muộn,
Vẫn đeo cành Trăng suông.

Xin cho Anh một lần,
Hôn đời người lận đận,
Để bình yên hóa thân,
Vào nỗi đau vô tận.

Xin cho Anh hé mở,
Nẻo người đi vào Thơ,
Để mai sau xóa mờ,
Bóng đêm dài tan vỡ.

Để hôn giọt sương rơi,
Trên tóc người chấp chới,
Để hôn tình yêu tới,
Trên môi người chơi vơi …

Nguyễn Đức Cường (1992)

Chỉ còn lại mình ta – Nguyễn Phan Nhật Nam

By trangthanhtruc, 13 septembre 2008 6:48

Chỉ còn lại mình ta

Chỉ còn một chiếc lá thôi,
Ngày mai chắc cũng sẽ rời thân cây.
Chỉ còn một ngọn nến gầy,
Giữa khuya hiu hắt những ngày vắng nhau.
Chỉ còn lại một nỗi đau,
Con tim khắc khoải nhuốm màu tang thương.
Chỉ còn một chút khói sương,
Thoảng như đám bụi giữa đường bay qua.
Chỉ còn một ánh sao sa,
Cuối trời chớm hiện vỡ òa không gian.
Chỉ còn mùa Hạ thênh thang,
Phố xưa những tán lá bàng ngẩn ngơ.
Chỉ còn lại một câu thơ,
Nếu đem nhóm lửa có mờ mắt em ?
Chỉ còn lại một màn đêm,
Người ơi kỷ niệm êm đềm đã xa.
Chỉ còn dĩ vãng nhạt nhòa,
Người – con sông chảy chẳng hòa biển Đông.
Chỉ còn nỗi nhớ mênh mông,
Hồn như khói sóng bềnh bồng, chơi vơi.
Chỉ còn ta giữa cõi đời,
Tình như mây trắng giữa trời bay đi…

Nguyễn Phan Nhật Nam

Không phải nơi nào cũng mưa – Nguyễn Phan Nhật Nam

By trangthanhtruc, 11 septembre 2008 5:52

Không phải nơi nào cũng mưa

Không nắng, trời âm u tụm mây,
Bỗng dưng mưa lại đến nơi này.
Những con phố vắng người qua lại,
Thấy thật thương tình hoa cỏ may.

Hoa cỏ may mưa, cánh rã rời,
Buồn vương trên mỗi áng thơ tôi.
Tuổi hai mươi của xa xưa ấy,
Tôi nhắc lại cho em cạn lời.

Em hẳn nhiên luôn chẳng nhớ gì,
Chỉ là mộng tưởng với tình si.
Trăm năm rụng xuống hồn cô độc,
Lòng cõi hoang vu nặng khối chì.

Nước sẽ đầy thêm mỗi nhánh sông,
Lạnh hơi buốt giá nhánh ngô đồng.
Hai bờ chỉ chiếc cầu tre nhỏ,
Mà vẫn muôn trùng sóng biển Đông.

Chìm giữa màn sương bóng núi mờ,
Trần nhà vương vấn nhện đan tơ.
Đã thôi môi ấm khi hò hẹn,
Chợt thấy hàng hiên lạnh bất ngờ.

Cứ thế rồi quên nhau thật sao ?
Trái tim em mở rộng bên nào.
Đáy hồ, tôi khác chi hòn sỏi,
Thế kỷ nằm yên địa chấn chao.

Mưa giọt giọt đều, rơi… vỡ tan,
Nhớ nhung ngàn dặm vượt mây ngàn.
Một mình ta trở thành cô độc,
Ra cửa bàn chân đau bậc thang.

Đâu tiếng người yêu rất thật thà,
Hương thầm thoang thoảng đọng trên da.
Đầu non, cuối biển nào ai đợi,
Lặng lẽ đèn treo ánh nhạt nhòa.

Chừ giận em thì nắng có lên,
Mưa, tôi bó gối ủ trong mền.
Cây đàn nghe não nề cung bậc,
Hỡi cố nhân – người, tôi gọi tên.

Không phải nơi nào trời cũng mưa,
Nơi này em thấy đấy ban trưa.
Mưa rơi ướt đẫm từng trang sách,
Em bỏ đi nên gió đổi mùa.

Nguyễn Phan Nhật Nam

Thơ Nguyễn Nam An

By trangthanhtruc, 6 septembre 2008 11:48

Ngồi quán

ngồi quán, vào đây coi như kẹt

đường ra khó lắm Factory
một dãy anh hùng hào kiệt dữ
cộng thuốc lá bay hít nghe đừ
em ở tây qua: đây mỹ quốc
bên này ngồi hỏi: quận mười ba
thuở ấy anh đi tây đâu lạ
tới mé sông Seine vì câu ca
lội xuống và nhúng tay vào nước
chẳng động lòng
như ngó sông quê nhà

em ở tây qua coi bộ lạ
hàng quán thăm hoài thấy vui không
ngồi thêm tiếng nữa nơi đây quán
chụp hình rồi chút xíu lông bông
qua con phố thấy toàn đen tóc
xe chạy tỉnh bơ như quê nhà
trời ơi trái phải đều quẹo tỉnh
nhường
[không có trong tự điển]
đừng la!

ngồi quán, ai kia kêu ơi ới
bút hiệu, đều tên thuở làm vui
viết đại câu thơ trời đất hỡi
đụng ai ráng chịu, không đụng thôi
mà nếu đụng thì hỏi trời sao lại… :-) ./.

18 tháng 8, 08

NNA

sau ngày lễ lao động

sáng nay vào sở sau ngày lễ Lao Động
tao phải báo giùm cho thằng làm chung
vì hắn nhờ nói với anh em
“… mới vừa bị cho nghỉ”
vào 4 giờ chiều
trước ngày lễ Lao Động Mỹ!

giờ này thì nó bí xị
nhìn vợ con và cái nhà mới mua
để thấy đời sống chua lè
chiều thứ sáu rồi nó gọi báo tin trễ
tao nói thôi bình tĩnh lái xe về
trời sinh voi sinh cỏ

mọi chuyện sẽ trở lại bình thường sau ngày lễ
tao cũng nặng lòng nhìn thấy quanh đây
bạn bè mất việc như mày mất việc
nghĩ lại ngày đó nhảy xuống tàu
mình trần thì không còn tiếc
danh phận cửa nhà mẹ nó phù du ./.

NNA

.

ngó ở cà phê lú

1
nỗi buồn đã chẳng giống ai
mày giờ thất nghiệp nằm dài ngó con
résumé chữ méo còn
chữ mờ chức phận chữ mòn công danh
bần thần lên net dạo quanh
xuống ra ngoài quán Lú anh em cùng: ngó!

2
trưa tôi ngồi trong cầu tiêu của một hãng
cầm schematic của thằng mới bị đuổi sở
chợt nghĩ đến nó giờ đang nằm co
mà nhớ đến cái mặt thằng chủ hãng tò mò nhìn tôi sáng nay, trong lab
hình như nó cười mà thằng bị đuổi trước lễ Lao Động đang mếu
tôi cần làm xong design của thằng xấu số nếu
tôi còn làm ở đây!

sau ngày lễ tình cờ tôi viết được bài thơ không có trời mây
giấc mơ Mỹ Quốc nụ cười kim chích
bài thơ trong cầu mặt sau trang giấy của schematic
thằng vừa bị đuổi đã làm tối tăm mặt mủi những ngày với hai tay
nào ngờ một hôm bị chúng nó đẩy bay
không dấu hiệu một giờ trước đấy
đây tờ giấy
you’re gone ./.

NNA
2 tháng 9, 2008

Rồi cũng quên nhau – Phạm Ngọc

By trangthanhtruc, 4 septembre 2008 22:35

Rồi cũng quên nhau

Rồi mình cũng tập quên nhau!
như những bước chân xưa tập quên mùa hạ cũ
những tiêng kinh cầu sẽ không còn vang lên nữa
dẫu có thật thà cũng chẳng giữ được niềm tin


rồi mình cũng tập quên đêm
nơi những vì sao không còn lấp lánh
nơi những mùa trăng không còn thắp nắng
nơi những thề nguyền tan biến lúc bình minh
nơi những tiếng cười chìm khuất giữa lặng im
nơi loài người sống bằng nỗi nhớ
tập quên nhau qua từng hơi thở
và vun xới những nỗi buồn đang nở nụ đơm hoa

Rồi sẽ xa…
hai chúng ta sẽ hoá thành quá khứ

mầu hoa đỏ chẳng còn thắp lửa
trong hoàng hôn chỉ có ngậm ngùi
ký ức bây giờ không đủ để chia đôi
nên tất cả tôi giữ làm kỷ niệm


có nụ cười vỡ tan và niềm đau nguyên vẹn
có chiếc lá vàng và những hạt mưa bay
có nỗi buồn nặng trĩu cả hai vai
quanh quẩn đó mà hình như xa vắng
thân thương đó mà hình như quên lãng


Rồi mình cũng tập quên nhau!
Rồi mình cũng tập quên nhau!


như em sẽ quên tôi sau một lần vội vã
như hàng cây đến mùa trút lá
heo may rồi tất cả chẳng còn xanh…

Phạm Ngọc
16062006

Cho tôi xin lại một chút Đêm khuya – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 2 septembre 2008 9:44

Nguyễn Đức Cường,
Sinh năm 1952 tại Sài Gòn
Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi, SG
Cựu Sinh viên Đại học Chính Trị Kinh Doanh, Đàlạt
Cựu Sĩ quan QLVNCH
Hiện đang hành nghề Đông Y tại Hoa Kỳ
Trú quán: Miền Nam California, USA

THIÊN NHIÊN

Cho tôi xin lại một thoáng Bình minh,

Nghe Biển âm vang muộn phiền tục lụy,

Cơn sóng reo đều bao nỗi niềm riêng.

Và cánh rừng hoang bạt ngàn kỷ niệm,

Nỗi nhớ nhung hằn trên lá trên cây,

Một thuở yên vui, Người sống cho Người.

Nơi chốn triền cao trơ vơ đá tảng,

Giọt nước mắt khô ngậm ngùi quên lãng,

Cho đá trăm mùa lõm mặt ăn năn.

Cho tôi xin lại đôi lúc Hoàng hôn,

Qua đỉnh bình nguyên, thương lắm mặt trời,

Dù xa nhau chẳng bao giờ tắt lửa.

Và bướm vàng bay đường bay huyền thoại,

Xưa đậu vào cổ tích với Em thơ,

Nay rủ nhau đi biền biệt sông hồ.

Những nẻo đường vàng thơm ngát ca dao,

Vàng lá đơn sơ, vàng lên mộng mị,

Nay cũng vàng theo từng trận giông đời.

Cho tôi xin lại một chút Đêm khuya,

Thăm lại mùa sao vô biên mầu nhiệm,

Xanh biếc nên thơ trong mắt con người.

Thăm loài sâu hiền tìm nơi trú ẩn,

Nằm im nghe đất mở đón sương về,

Những giọt sương mềm độ lượng chung thân.

Thăm giòng sông trôi, con đò ở lại,

Thao thức hôm nào những chuyện trăm năm,

Còn vu vơ hờn giận mãi đôi bờ.

Tôi sẽ bình yên, lời Kinh cầu nguyện,

Và âm thầm…

tắt thở dưới Thiên Nhiên…

NGUYỄN ĐỨC CƯỜNG (1988)

Panorama Theme by Themocracy