Category: Thơ của bạn

NGÂN HÀ – NGUYỄN ĐỨC CƯỜNG

By trangthanhtruc, 29 juillet 2009 22:40

Ngan Ha

Giữa đêm dài như đêm nay,

Anh chợt thấy cả mùa sao lang thang,

Vỡ tan tành trong mắt Em nhòa nhạt,

Khi Em còn bên Anh,

Là bên nỗi xót xa muộn màng.

Giữa đêm trầm ngâm hơi sương,

Anh hỏi lòng Anh dăm tiếng ngại ngần,

Có tình yêu nào không là quanh quẩn,

Có niềm vui nào không là tai ương.

Giữa đêm dài tay buông tay,

Ngồi đây Anh thắp hoài ánh lửa,

Soi vào mắt Em thao thức Ngân Hà,

Và hồn Anh tơi bời mộng dữ.

Cho Ngân hà theo cùng nước mắt,

Chảy vào Anh từng giọt mềm như Thơ.

Anh sẽ hát những bài ca năm xưa,

Khi những vì sao vô tình tắt thở.

Anh sẽ cúi xin Thời gian dừng lại

Để mặt trời không bao giờ thức dậy

Không bao giờ có một ngày mai…

Nguyễn Đức Cường

Bài tình ca mùa Hạ – Phạm Ngọc

By trangthanhtruc, 21 juillet 2009 22:08

Bai Tinh Ca Mua Ha

Đi qua con đường mùa Hạ
hát cùng những chiếc lá xanh
xanh ơi! Xanh ngời nỗi nhớ
mất rồi! Năm tháng bên nhau

Đánh rơi em! Giấc mơ đầu
tả tơi giữa lòng phố nắng
đi qua tháng ngày quên lãng
loài ve cũng hát giọng khàn

Nói gì cùng đám cỏ manh?
hàng cây cúi đầu im lặng
gửi gì trong làn mây trắng
nỗi buồn chẳng chắp cánh bay

Giấc mơ xưa / mộng vẫn đầy
đợi nhau từng mùa khao khát
muộn phiền rơi thành cung bậc
vang lừng điệp khúc yêu anh

Nói gì cùng với trời xanh?
hạ sang nắng vàng đến thế
còn em bao giờ có thể?
tình yêu đã lấp nẻo rồi

Em về phố cũ chia đôi
bàn chân buốt đường gai nhọn
riêng em khi ngày đã cạn
hoàng hôn không một tiếng cười

Nói gì cùng với đêm khơi?
trăng treo trên đầu nỗi nhớ
hạ xưa bây giờ đã cũ
còn em / Thu đã chín mùa…

Phạm Ngọc
14072009

Tình tự với hoàng hôn – Phạm Ngọc

By trangthanhtruc, 28 juin 2009 22:13

Venise

Venise2

Venise3

Tình tự với hoàng hôn

Những con đường em qua
vẫn hút xa tầm mắt nhớ
đám cỏ gieo mình tình tự với hoàng hôn
chiếc lá buồn bay giữa cơn giông
bằng lăng tím lạc mùa hoa nở muộn
Hạ chưa qua mà mùa Thu đến sớm
góc phố về / run rẩy ngọn heo may
tình đã phôi phai!
sao nỗi nhớ còn đầy đến thế
hai chúng ta đã bước vào ngã rẽ
lặng lẽ nói cười cùng với nỗi cô đơn.

Còn nhớ nhau không?
khi bước qua tháng ngày quên lãng
kỷ niệm rơi tả tơi từng cánh mỏng
trên những bước đời sỏi đá chông chênh
trên những lối về hằn dấu ly tan
nắng đã theo anh không bao giờ trở lại
mưa đã theo em cùng nỗi buồn vương vãi
ai biết rằng mình ngồi đếm nỗi đau?
ai biết rằng mình đi giữa mưa ngâu?
bởi tình yêu làm con người lú lẫn
em như sân ga một lần anh ghé đến
anh như con tàu đã bỏ bến đi xa.

Năm tháng sẽ qua
đoá bằng lăng tím lòng chờ đợi
niềm vui ở nơi đâu? Em không còn nhớ nổi
mà muộn phiền thì thắp sáng trong tim
yêu thật dễ dàng mà sao lại khó quên
đến thật nhẹ nhàng mà sao đi quá vội
để bây giờ chẳng còn ai đưa lối
chỉ biết tự tình cùng với khát khao riêng
bước em về nuốt cạn hương đêm
bỏ thề hẹn trên ánh trăng mùa cũ
em rồi sẽ như loài chim mất ngủ
hót mãi một đời khúc hát yêu anh…

Phạm Ngọc
24062009

Bên Con Ngày Mới Lớn – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 21 juin 2009 12:55

Nhân ngày 21 tháng sáu năm 2009, Ngày Lễ Cha, hân hạnh giới thiệu cùng quý Bạn đọc, bài Thơ : Bên Con Ngày Mới Lớn của Nhạc Sĩ, Thi Sĩ Nguyễn Đức Cường.

BenCon_NDC

Bên Con Ngày Mới Lớn

Rồi thì Cha sẽ nói điều gì,

Về đời Cha giòng sông chưa cạn,

Về từng cơn mộng dài chưa tan,

Về những điều vô cùng mệt mỏi,

Từ lâu chưa dứt được bao giờ ?…

Cha không biết sẽ bắt đầu từ đâu,

Từ thưở xa xăm, cha đã khởi hành ?

Có nên chăng, ngày vui mỏng mảnh,

Câu chuyện thanh bình quay quắt qua nhanh ?

Khi đôi mắt con tròn như hạt nhãn,

Ngước nhìn cha nụ cười vang vang,

Cha không muốn sương mù qua đó,

Để khung trời mây xám giăng ngang.

Dẫu rằng con không còn trẻ thơ,

Nhưng có cần không, dăm điều rạn vỡ,

Từ nơi cha, từ quá khứ xa vời,

Dù chỉ nhẹ nhàng chia sẻ bâng quơ.

Cha không muốn làm một kẻ già nua,

Kể chuyện ngày xưa cho người tuổi trẻ,

Cha không muốn ngồi bên cây nứt nẻ,

Nghe lá buồn reo khi gió sang mùa.

Đôi khi ven rừng có gã tiều phu,

Mỗi một hoàng hôn đi tìm kỷ niệm,

Đôi khi bờ sông có người thủy thủ,

Mỗi một hoàng hôn tiễn biệt tàu chìm.

Đôi khi hình như ai người mất trí,

Thao thức trơ vơ đếm một gia tài.

Đoi khi hình như ai ngồi thủ thỉ,

Nói chuyện riêng mình, nói chuyện riêng ai.

Vậy thì cha sẽ nói điều gì,

Khi đôi mắt con vẫn tròn hạt nhãn,

Nụ cười con vẫn vang trời quang đãng,

Vẫn đêm xanh, đếm mộng mơ màng …

Nguyễn Đức Cường

 

Thơ Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 5 juin 2009 11:11

NguyenDucCuong

Nguyễn Đức Cường,

Sinh năm 1952 tại Sài Gòn

Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi, SG

Cựu Sinh viên Đại học Chính Trị Kinh Doanh, Đàlạt

Cựu Sĩ quan QLVNCH

Hiện đang hành nghề Đông Y tại Hoa Kỳ

Trú quán: Miền Nam California, USA

JLuxembourg_ttt

Bắt đầu

Tôi là một kẻ âm thầm,

sống giữa mùa Thu.

Thở bằng khoảng lao xao miền lá rụng.

Những lần nhớ đến cô đơn,

tôi đi tìm mưa phùn,

mà không nhớ chân mình tê buốt.

Tôi yêu loài lá khô,

rụng rơi như đàn kỷ niệm,

làm thương tích những con đường

buồn hơn ngày đã qua, vui hơn ngày sắp đến.

Đừng hỏi tôi đi đâu,

Làm sao em hiểu được giang hồ.

Hãy đếm thời gian,

không bằng ngày giờ năm tháng,

Mà bằng những tảng rêu xanh ven đường hiu quạnh,

Có dăm lời yêu mến mong manh

Tôi vẫn không quên từ lúc khởi hành.

Hôm nay, khi tôi ngừng chân,

là mùa Thu cuối,

Tội nghiệp cho tảng rêu xanh,

biết khóc vì thành con người.

Cho tôi bắt đầu tập nói:

Yêu Em.

1976

Nguyễn Đức Cường

(Trích từ Thi tập Thiên Nhiên)

JLuxembourg 4

Hồn nhiên

Chiều mưa,

Tôi đưa em về, mưa tôi không hay,

Những sợi mưa dài, những vạt mưa bay.

Mưa tạt vào tôi, nỗi buồn tôi lớn,

Hay tạt vào tôi, niềm vui tôi đầy?

Chiều mưa,

Tôi soi mặt đường, hay tôi soi gương,

Tôi tìm chính tôi, hay tìm Thiên đường?

Trời sẽ êm, hay trời vào giông bão,

Mộng vẫn mơ hồ tung cánh muôn phương.

Tôi đưa Em về hay đưa Em đi,

Tôi đang say tình hay say mộng mị.

Giữa bao miền mù khơi mưa réo gọi,

Hồn nhiên ơi! Tôi thấy lại Xuân thì.

Chiều mưa,

Tôi xin mộng đời trong tôi thôi mưa,

Tôi xin yêu Người tự những muôn xưa.

Và tôi xin, ngàn sau mưa có vội,

Cũng để tôi về thật chậm trong Thơ…

Nguyễn Đức Cường

(Trích từ Thi tập Thiên Nhiên)

JLuxembourg 6

Thương

Chiều nay,

Dù quạnh hiu như tất cả buổi chiều,

Tôi đã nghe trong tịch liêu,

Tiêng rủ rê của một đàn chim bất hạnh,

Qua mấy núi rừng vô danh,

Biết bao giờ mỏi cánh.

Tôi ngồi đây, thương thật nhiều phố xá,

Thương con đường nhắc nhớ chia xa.

Những con đường hôm nào nói được,

Cõi lòng mình bao cuộc bôn ba?

Thương cuộc tình ngày xưa chất chở,

Ngủ im lìm trong cỏ trong cây.

Thương mộng nào còn thoi thóp thở,

Buổi thanh bình qua mất không hay.

Thương những lần đi về nơi riêng tư,

Thắp lên cơn phiền muộn vắn dài.

Tôi chỉ còn căn phòng khép cửa,

Một chỗ nằm nghe ngoài mưa bay.

Thương tôi về nhìn tôi rất lạ,

Lòng băn khoăn muôn lối khởi hành.

Thương đàn chim chiều nay hối hả,

Quẩn quanh buồn, ngơ ngác bay nhanh.

1980

Nguyễn Đức Cường

(Trích từ Thi tập Thiên Nhiên)

VoiConNam7Tuoi_NDC

Với con năm bảy tuổi

Như con sáo nhỏ xinh,

Vui trên cành mải miết,

Theo cơn nắng bình minh,

Bay bốn mùa xanh biếc.

Con tung tăng vườn Xuân,

Chẳng bao giờ bước khẽ.

Con tíu tít trưa Hè,

Chẳng bao giờ phân vân.

Con đi qua chiều Thu,

Lá vàng thêm óng ả,

Con làm quên tất cả,

Bao ngày Đông âm u.

Khi nụ cười lồng lộng,

Vang động đến mây cao.

Khi hồn nhiên đất rộng,

Nở mùa Hoa ngọt ngào.

Là từng đêm giấc mộng,

Trôi đến miền trăng sao,

Là từng đêm hy vọng,

Mở khung trời chiêm bao.

Đôi khi giọt lệ trong,

Về thăm đôi mắt đỏ.

Ướt quanh hàng mi non,

Nhìn Mẹ Cha không rõ.

Đôi khi con ốm đau,

Nằm yên như chú thỏ.

Biết đâu rằng bó cỏ,

Im lìm khô héo mau…

Hôm nay con học chữ,

Điệu vần thơm quê hương.

Ca dao thơm mẫu tự,

Thơm ngày mai lên đường.

Hôm nay bài toán nhỏ,

con cặm cụi trên bàn.

Mai vào đời thênh thang,

Con làm thêm toán khó.

Hôm nay yêu Cha Mẹ,

Mai con hãy yêu Người.

Dẫu cho Người không thể,

Cho con hoài vui tươi.

Hôm nay ngồi bên con,

Nồng nàn hôn đôi má.

Mai, tháng ngày hối hả,

Con đâu còn tí hon!

Thì mai khi lớn khôn,

Có đi về muôn hướng,

Con nhớ giữ trong lòng,

Bao mùa Thơ yêu thương…

Nguyễn Đức Cường

(Trích từ Thi tập Chân Dung)

Em hãy là Thiên nhiên – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 22 février 2009 0:51

mat-troi-lan_thang82

Khi nào anh mịt mùng,
Em hãy là Thiên nhiên,
Cho anh về thung lũng,
Ngồi trong một cõi riêng.

Khi nào anh mệt mỏi,
Em hãy là Yêu thương,
Cho anh hoài vẫy gọi,
Những niềm vui lạ thường.

Khi nào anh hiu quạnh,
Em hãy là đêm trăng,
Cho anh rời cơn lạnh,
Đi vào lối sao băng.

Khi anh lạc bến bờ,
Em hãy là sóng biển,
Gửi muôn lời tan vỡ,
Lên triền núi linh thiêng.

Khi anh còn một mình,
Em hãy là đá cuội,
Cho anh tìm yên tĩnh,
Trong bài kinh khôn nguôi.

Và khi anh chết đi,
Em hãy là mưa lũ,
Cho anh thành mộng mị,
Cuốn trôi về Thiên thu…

Nguyễn Đức Cường

Nếu – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 15 février 2009 19:51

montmartre_31

Nếu Em thích màu xanh,

Xin đừng tìm trong lá.

Nếu Em thích màu hồng.

Xin đừng tìm trong hoa.

Nếu Em cần niềm tin,

Đừng chờ mong sách vở,

Nếu Em cần nụ cười,

Đừng trông ngóng tương lai.

Nếu Em ghét cô đơn,

Thôi đừng nhìn quá khứ,

Nếu Em ghét lạnh lùng,

Thôi đừng thức canh khuya.

Nếu Em muốn yêu thương,

Xin đừng tìm trong mộng

Nếu Em muốn bình yên,

Xin đừng đến trong đời.

Mà hãy đến cùng tôi,

Màu hồng thắm mặt trời.

Màu xanh biếc cỏ non.

Niềm tin tôi vô ngần.

Nụ cười tôi trắng trong.

Bàn tay tôi nóng bỏng,

Vỗ về Em ngày Đông.

Bờ vai tôi lồng lộng,

Nương mái tóc Em bồng.

Tôi sẽ là bình minh,

Yêu Em bằng nắng sớm.

Tôi sẽ là Đêm xinh,

Yêu Em bằng Trăng rằm .

Tôi sẽ là núi cao,

Yêu Em bằng đá quí.

Tôi sẽ là biển xa,

Yêu Em bằng sóng hiền.

Tôi sẽ là người tình,

Yêu Em bằng tất cả…

Và…nếu gì đi nữa,

Xin hãy đến cùng tôi,

Xin vẫn đến cùng tôi…

Xin vẫn đến cùng tôi…

Nguyễn Đức Cường

(1976)

Những đường ray vô tận – Phạm Ngọc

By trangthanhtruc, 9 décembre 2008 20:17

nhung-duong-ray-vo-tan_pn1

Mưa suốt một mùa thu

chảy dọc những đường ray vô tận

chiếc lá chẳng còn thay màu được nữa

mùa đã vô biên như nỗi đau bất tận

đơn độc những hàng cây

trổ dài những cành khô hoài niệm

ngóng chờ những xa xưa

mà con đường không bao giờ quay trở lại

mình đã qua nhau

để nỗi nhớ như vừa mới bắt đầu

để cơn mưa như vừa mới bắt đầu

tiếng nấc mùa ly biệt

tháng mười hai có đợi được không?

Mùa đông đã ẩn mình trong gió

khúc nhạc xưa không còn đây nữa

chỉ gió và mưa

cùng điệu ru xạc xào của lá

mùa vàng rất mong manh

sao không giữ lại nhau trong lần hẹn cuối

để mùa thu tàn tạ phía anh về

để bình minh rực rỡ phía em đi

anh đón mãi chuyến xe đời

chẳng ai đưa về miền quá khứ

bàn tay vẫy giữa muôn vàn vô vọng

cơn mưa cuối mùa

trơn trượt phía không nhau…

Phạm Ngọc

Boulder, Co

06122008

Mây bay – Nguyễn Phan Nhật Nam.

By trangthanhtruc, 4 décembre 2008 14:05

maybay
Ai ngồi vọc nước ao bèo,
Con tằm trong tổ nặng treo nhánh đời.
Ngó ra cửa sổ vắng người,
Con đường hun hút tháng Mười đổ mưa.
Em à chưa hết buổi trưa,
Mà mưa với nắng ngày xưa, bây giờ…
Mà khi tôi viết bài thơ,
Giữa trang cổ tích ngẩn ngơ mối lòng.
Câu ca dao thả xuôi dòng,
Cũng là sương khói bềnh bồng thoảng qua.
Cũng là em, thật lạ, xa,
Cũng tôi, tình đã phôi pha tháng ngày.
Ôi buồn tôi hóa mây bay,
Phủ vai tượng đá dang tay giữa trời.
Ơi em, mộng cũ tan rồi,
Mưa, bong bóng vỡ rã rời hồn đau.
Giữa đời lạc bước tìm nhau,
Trăng thanh xế bóng trắng màu trùng dương.

Nguyễn Phan Nhật Nam.

Mưa ký ức – Phạm Ngọc

By trangthanhtruc, 20 septembre 2008 11:53

Photos prises par Trang Bá Lộc

Mưa ký ức

Những cơn mưa
những cơn mưa
dập dìu ký ức
em đi qua tháng ngày tất bật
vấp ngã bao lần rồi quen cả nỗi đau
trên mặt đường những giọt nước chen nhau
em nhìn thấy cuộc tình buồn soi bóng

Em đi qua những khoảng trời rất rộng
chẳng bao giờ tìm được áng mây xanh
em đi qua những ngày tháng không anh
chỉ tìm thấy những hoàng hôn rất tím

Mưa chẳng đợi vẫn muôn đời tìm đến
rơi vào em sừng sững một con sông
rơi vào em phủ lấp đến mênh mông
mưa ký ức vẫn làm đau nắng muộn

Trốn vào đâu giữa mùa tuyệt vọng
nỗi buồn là bong bóng vỡ trên tay
mưa nhọc nhằn thiếu vắng một bờ vai
thương yêu ấy chẳng còn nơi trú ngụ

Mưa vẫn rơi gieo ngàn lời tình tự
kỷ niệm bây giờ đã quá xanh xao
nỗi cô đơn còn lại ở hai đầu
em ru mình nỗi-nhớ-hat-mưa/nghiêng…

Phạm Ngọc
18092008

Panorama Theme by Themocracy