Category: Trúc ghi

Thứ sáu 12

By trangthanhtruc, 15 juin 2009 5:18

HomQua2

Đau từ phần hông đi xuống bàn chân mà người ta khám máu.  Hết khám máu đến khám phổi. Tốt. Không có gì xấu cả. Thế là ung dung tiếp tục hút thuốc và uống rượu. Ly này là ly chót. Gói thuốc này là gói chót. Mãi cho đến một lúc khác đau quá, chịu đựng không nổi, mới đề nghị cùng bác sĩ cho khám đúng ngay chỗ mình đau.

Anh đáng đánh đòn lắm.

Từ trong phòng đợi kết quả chụp quang tuyến phần hông, phần xương chậu, anh cúi đầu trên tờ báo. Nhìn gì không biết? Em đến, anh không hay.

Ra khỏi phòng đợi, uống hế ly café, ăn hết tô phở, nỗi buồn anh đeo mãi không rời.

- Mổ, thì mổ thôi anh. Bao giờ mới được?

- Chắc năm tới.

Bây giờ là tháng Sáu. Tháng Sáu có gì lạ ngoài mưa và lưng chừng giữa Xuân, Hạ.

- Đau như thế, mà đợi năm tới. Sao không đợi hết đau rồi mổ luôn?

- Đi hè về cái đã!  Vé mua rồi …

- Ờ, anh nói có lý. Đi hè về biết đâu hết đau, khỏi mổ. Giờ yên chí rượu, thuốc lá, không phải là nguyên nhân gây ra cho cơn đau lên dữ dội như vậy há?

Một câu trách móc chẳng ảnh hưởng gì. Anh nghe riết, quen rồi.

- Ông Thầy em giống anh. Ổng đau phần vai quá chừng. Đau từ năm ngoái, sang năm nay. Ổng không dám than nữa. Bởi ổng ngán đi khám bác sĩ. Sợ người ta tìm ra những thứ bệnh khác. Ổng giống anh!

HomQua5

- Xích qua bên kia, cho em chụp chiếc lá một chút coi!

Trang Thanh Trúc

Chuyện Nhớ

By trangthanhtruc, 22 février 2009 21:30

montmartre_601

1.

- “Em đang làm gì đó, cưng?”

- “Em đang nói chuyện điện thoại với anh… “

- “Thì biết là vậy rồi. Mà em có nhớ anh không?”

- “Em không biết… “

- “Trời ơi, người ta thương người ta nhớ như thế này mà nói không biết”

2.

- “Anh khoẻ không anh?”

- “Anh thì khoẻ. Mà lòng cuồng điên vì nhớ… “

- “À, Hoài Cảm của Cung Tiến”

- “Bên em bớt lạnh chưa cưng?”

- “Dạ bớt chút rồi anh. Nhưng vẫn còn lạnh lắm. Giọng anh sao có vẻ nghẹt mũi quá vậy. Anh bệnh hả? “

- “Nắng mưa đó mà”

Vậy là cũng quan tâm một chút.

- “Em có nhớ anh không cưng?”

Hỏi gì hỏi hoài. Chắc trả lời có đại cho xong.

3.

Hôm trước nói câu gì đó, quên mất tiêu. Chỉ nhớ anh trả lời cô đầy tự tin , chắc ăn như bắp:

- “Không hề!”

Hôm nay, cô hỏi anh vậy chớ có bao giờ anh… ghen không. Nhưng đường dây khi không mất sóng. Rồi tự dưng anh biến đâu mất tiêu. Cô chờ anh gọi lại nhưng chuông không reo. Thành ra cô đi súc miệng, rửa mặt, xong trèo lên giường ngủ.

Cô đếm đủ : 100 con trừu, 100 con gà, 100 con heo mọi.

Sáng dậy, truyền hình thông báo Hội Chợ Nông Nghiệp khai mạc ở Paris – Porte de Versailles.

t r a n g t h a n h t r u c

Chân Dung TTT qua Y.Y Dupont

By trangthanhtruc, 13 février 2009 23:31

portrait-ttt_par-yydupont

Lang thang trên khu Montmartre gặp người Họa Sĩ nói lưu loát tiếng Anh làm quen :

- Chào cô, cô từ đâu đến?

- Tôi từ Paris đến!

- Ồ! Hân hạnh. Cô hãy ngồi xuống đây, tôi vẽ cho cô bức chân dung nhé? Cô có đôi mắt đẹp …

(Mắt mình cận mà Họa Sĩ khen đẹp thì chắc phải có vấn đề rồi!)

- Ông vẽ bao nhiêu một bức?

- Không có là bao cả. Cô hãy ngồi xuống đây nhé.

- Không được đâu! Ông không nói giá cả lát làm sao có tiền trả ông chứ.

- Đây này, giá bình thường là 80 eur, giá sinh viên là 40 eur. Nhưng cô thì tôi lấy 20 eur thôi! Mời cô ngồi xuống …

- Để tui xem bóp tiền cái đã. Tui nghĩ tui ít tiền lắm á…

- Cô nói ít là cô có bao nhiêu?

- 10 đồng! Tui còn có bao nhiêu đó thôi hà…

- Đồng ý. Thôi, mời cô ngồi xuống đây đi.

Thế là cô ngồi xuống. Sau lưng, khoảng sân vuông lạnh lẽo mùa đông ở lại. Nếu mưa và tuyết ngừng rơi thì lát đây sẽ là cuộc triển lãm tranh của các họa sĩ chuyên nghiệp có, tài tử có. Ai thích họa sĩ nào thì cứ lấy ghế ngồi, hoặc đứng cho họa sĩ ấy vẽ. Và ngược lại, họa sĩ nào có duyên lọt vào mắt xanh của khách du lịch thì coi như hôm đó: bánh mì, phó mát, café, thuốc lá, bia, rượu, đầy đủ.

Cô ghé Montmartre hoài mà sao vẫn chưa chán! Lúc nào cũng có cớ để làm cô hăng hái lấy métro lên tận trên đó. Cái lý do để làm cô ghé sáng nay là bên ngoài có mưa tuyết. Mưa không chưa đủ. Phải thêm chữ tuyết vào mới thấm cái lạnh vào tận xương tủy! Những lý do khác, cô muốn cầu xin bình an cho hai người chứ chẳng phải cầu duyên cho riêng cô gì đâu .

Cứ xin và tin, rồi sẽ có!

Lúc trước, cô đi Chùa cũng xin tình duyên bền lâu nhưng mất mát thì cũng mất mát thôi. Người ta còn cho rằng, đó là có duyên mà không nợ. Muốn giữ được một người, cần phải có cả hai điều: duyên và nợ. Nếu không coi như, trả nợ nhau đầy đủ rồi, giờ chia tay thôi!

Từ đó, cô bỏ luôn những mơ ước riêng.

Hãy tin tưởng, và xin, rồi sẽ có!

Lễ Tình Nhân năm nay, cô đứng trước tượng Chúa chịu tội, xin cho Mẹ của một người bạn đang bị ung thư. Cô xin cho căn bệnh ngặt nghèo ấy giảm đi và bác, kéo dài cuộc sống …

Còn người kia? Người kia biết cô xin điều gì rồi. Cô không viết ra đây đâu…

t r a n g t h a n h t r u c

Căn phòng mầu trắng …

By trangthanhtruc, 23 novembre 2008 1:37

can-phong-mau-trang

Sáu tuổi, em bước vào trường học. Ngôi trường có nhiều lá hoa và cây cỏ đẹp. Những gương mặt rạng ngời. Những giờ ra chơi dễ thương, hạnh phúc. Nhưng tiếng cười nơi em không hiện hữu bao lâu. Cô giáo đã sớm nhận ra điều ấy. Những nét vẽ trên trang giấy có ghi tên Magalie. Nét vẽ của em là những hình ảnh không bình thường, đầy sợ hãi. Nét vẽ của em không là một mặt trời. Không là một ngọn cây nhiều lá hoa và chim chóc. Mà chỉ là những người lớn chập chờn trong đó. Bóng dáng em đâu đó. Thật nhỏ nhoi. Hình ảnh người mẹ của em cũng hiện hữu đâu đó. Đơn côi. Thụ động.

Sáu tuổi, rồi đến 10. Trong sân vườn mùa hè. Giữa cái nắng chói lọi em nắm tay chú bé tên Vịt 4 tuổi chạy vào chuồng gà thăm chị gà mái xem có đẻ thêm được trứng nào không? Rồi em dạy cho nhóc Vịt chơi xích đu. Em bày đủ thứ trò chơi. Và có một lúc em căn dặn luôn chú bé 4 tuổi rằng: ” Vịt nhớ đó nhé, không để cho ai cởi quần mình ra hết!”

Sáu tuổi. Sao người ta lại có thể, hay nỡ nào chiếm lấy một thân thể chưa phát triển của một thiên thần như thế? Người ấy, không ai xa lạ hơn chính là mẹ của Magalie. Thế mới thê thảm! Từ mẹ rồi đến người đàn ông xa lạ nào đó thay thế ba của Magalie. Rồi đến bạn của mẹ Magalie nữa. Những bóng dáng chờn vờn vây kín em. Những con người không mang vóc dáng con người. Những con thú không có trái tim nhân loại.

Từ 6 đến 10. Em có những cơn khủng hoảng tiếp nối thật bất thường, đáng thương. Chỉ mới cách đây vài ngày thôi, em bớt tiêu tiểu ra quần. Bớt nhưng có chắc gì là hết? Vết thương đã xâm chiếm tâm hồn em, thể xác em. Thời gian và tình thương chân thật ban bố của người khác, nếu có, hy vọng gì rửa sạch được những tỳ vết ấy? Hay vết tích muôn đời vẫn sẽ là vết tích mà thôi?

t r a n g t h a n h t r u c

(Viết cho Magalie. Em đã chết cháy vào mùa Thu 2001. Ngay trong căn phòng em cho cô, Trực, nhóc Vịt tạm trú vào mùa Hè. Căn phòng mầu trắng, tấm màn mầu trắng, tập giấy mầu trắng và một con mèo cũng trắng …)

Nỗi xôn xao không mầu (12)

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 17 avril 2008 19:44

- Sao không bao giờ anh chịu khó nhớ uống giùm em viên thuốc trước khi con vi trùng cảm trở thành cúm, loang dần trong cơ thể anh vậy ta? Viên thuốc có đắng gì lắm đâu. Bỏ viên thuốc vào miệng, bưng ly nước lên, ực một cái là xong ngay thôi. Anh cũng chẳng bao giờ thèm nghe em nói, chịu khó phân chia công việc ra mà làm. Chuyện gì cũng ôm lấy, làm một mình. Bệnh lúc nào không hay? Bệnh đến dễ dàng từ những cơn mệt nhỏ nhập lại đó, có biết không vậy?

- Nghe em nói cái giọng, cứ như cô giáo người ta!

- Em không có quen ai tên người ta hết nghe. Đi uống thuốc đi.

- Lát đã cưng. Đang nói chuyện mà. Lát anh uống. Bên anh trời mưa quá…

- Biết nói mưa quá mà vẫn hút thuốc.

- Má ơi! Hút thuốc có liên quan gì đến trời mưa đâu mà em so sánh vậy?

- Mưa thì không trúng gió cũng ngã bệnh. Hút thuốc càng nhiều, ho càng nhiều. Nghe anh ho là em không ưa rồi.

- Em đâu cần ưa lúc anh ho, hả cưng?

- Không có cưng, kiếc gì hết nghe. Em đi ngủ đây.

- Em không muốn nói chuyện với anh hả?

- Ừa.

- Em đi ngủ thật à?

- Ừa.

- Ở đó mà ừa đi. Nghe cái giọng em là anh thấy kiêu rồi!

- Vậy mà có người thương.

- Má ơi! Kiêu gớm luôn. Thôi, em làm gì thì làm đi. Anh đi mần đây cưng ơi. Đừng thức khuya quá nhé.

Cơn nắng yếu ớt ngang qua thành phố. Có để lại gì ở trưa nay không?

(Anh bệnh gần mấy ngày nay rồi đó).

Thơ anh viết dán lên tường sáng nay. Anh không thông báo nhưng tình cờ đi ngang qua, em đọc được. Bài thơ viết về tình yêu. Bài thơ không ghi địa chỉ người nhận.

Thứ Sáu, một ngày “không làm gì hết”. Cạnh bên là ly sữa nóng pha mật ong. Uống cho bớt đau cổ. Uống, cho đêm bình an. Mùa Thu đã trở về mà buổi chiều mát mẻ như mùa Xuân sắp sang. Nắng chao lượn bên hàng cây lá ươm đầy tiếng gió. Thấp thoáng vài chú chim sẻ dừng lại đứng ngóng mỏ nghe người nhạc sĩ chơi Phong Cầm đàn hát. Ngay trên đại lộ Choisy, góc gần nhà thờ, không hiểu vì sao được nhà nước ưu ái cho trồng đến bốn hàng cây. Thành ra khi các chiếc lá chưa lìa cành, khoảng trời mơ ước xanh biếc ấy còn là chỗ trú mưa che nắng. Dễ thương nhất cuộc đời. Cô đứng lên, hơi chồm người ra bên ngoài cửa sổ. Hăm hở nhìn trời nhìn đất. Vệt nắng nở rộ trong ngày từ từ khép lại. Vệt nắng yếu đuối cuối ngày, duỗi nhẹ chút buồn trên những ngón tay.

Yên tĩnh quá dễ tạo nên rối trí.

t r a n g t h a n h t r u c

Khi người ta lớn

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 16 avril 2008 21:20

- Khi người ta lớn, người ta sẽ có bồ.

- Rồi sao nữa?

- Có bồ để diện đẹp đi phố. Có bồ để biết giận, biết hờn, biết làm khổ một người, cái người không may mắn nào đó. Có bồ để biết ghen tương nhỏ nhặt và tha thứ bao dung. Nói chung chung, có bồ cho giống người ta. Nếu không muốn bị coi là lạc hậu, là không bình thường!

- Em quả quyết như vậy à?

- Chắc chắn luôn.

- Tạm tin cách lý luận em. 6/10!

- Gì có 6/10, ít xịt vậy?

Anh nhún vai cười. Cái lạnh tháng Tư rớt lại đầu ngỏ. Mùa Xuân hiếm hoi nắng. Mùa Xuân mà áo khoác mùa Đông chưa thể nhốt lại trong tủ (thì xá chi chiến tranh giữa anh và em kéo dài gần tháng nay chưa dứt). Em liếc gần liếc xa để cuối cùng gởi lại chuỗi ngày buồn. Anh tưởng anh hay lắm đó hả? Đâu có đâu. Có! Sao em biết là có? Em nói có, là có! Em ngang tàng khỏi chê. Anh im lặng. Anh tưởng, anh sẽ quen dần thôi, cái mầu nhớ nhung lặng câm. Em tưởng em sẽ quên dần thôi, tên anh. Tiếc là không có tấm gương nào đó cho hai đứa cùng soi. Lúc giận hờn trông chắc rất mắc cười.

Cà phê sáng nay, nhợt nhạt hết biết.

Thật ra, những điều em phân tích rất dễ thương nhưng không hiểu sao khi đối diện em, anh cho tất cả là xa vời. Phải chăng trong tình yêu nếu đồng tâm đồng tình quá thì mọi việc sớm trở nên nhàm chán? Anh luôn bị ám ảnh điều này. Như chiều nào ở quán kem vỉa hè cạnh Nhà Thờ Đức Bà, em lý luận về sự tan vỡ như sau:

- Khi bước sang cái tuổi đã hai ba lần tan vỡ, hai người nam nữ quen nhau thì gọi là gì cho đúng? Bồ chăng? Coi có vẻ trịch thượng quá chăng? Giới thiệu như thế nào mới đúng, « Cô này, (hay anh này), là bồ tui đó! ». Ố là la, nghe coi bộ chướng tai quá. Thử gọi lại xem nha, « Cô này, (hay anh này) là bạn tui đó!”. Nghe tương đối đỡ hơn chút. Nhưng ý nghĩa về chữ bạn trong đây có mơ hồ lắm không. Thế nào mới gọi là bạn được trong khi ông Adam và bà Eva còn lỡ ăn trái cấm và có xem nhau như bạn bè được đâu! Trong ca dao Việt Nam mình cũng gắn liền câu nói, “Nam nữ thọ thọ bất thân” đó sao. Ngoài mấy cái từ này, em trầm ngâm suy nghĩ có thể mạnh dạn giới thiệu, ” Cô này, (hay anh này), là người yêu tui đó!” Nghe chết điếng liền. Cả hai cùng chết điếng, biết tại sao không? Em nói trống trơn như thể cho con ốc sên bò đâu đó trên chiếc lá nghe. Tại sắp mang cùm vào cổ đến nơi rồi.

Em không hỏi nhưng anh cũng góp ý kiến:

- Gọi nhau là gì cũng được miễn đừng phải lên nửa cái tông mi thứ nghe thất thường kiểu “tôi-tôi-anh-anh” hay, “cô-cô-tôi-tôi”, là ổn rồi há!

Nói là nói thế nhưng sao anh cứ phân vân, lấy gì để tin chắc rằng là bền vững khi những đón đưa, tìm hiểu rồi cũng có lúc trở thành nhàm chán. Đến lúc đó người ta sẽ dễ có cớ chọn lựa nhanh chóng hơn. Chẳng hạn như đưa đến quyết định chung sống với nhau cho rồi, cho đôi bên cùng góp phần tham dự công cuộc giảm thuế lợi tức hay là hẹn hò ở ngã ba nào đó, chưa kịp chờ đèn xanh phựt lên mỗi người rẽ đi một ngã cho xong. Đúng không?

- Anh nói nghe cũng được…

- Sao lại cũng được? Được quá đi chứ!

Đó, thấy chưa? Chẳng bao giờ em chịu công nhận, « Anh nói nghe có lý quá» hay, « Anh nói nghe đúng quá ». Thành thử hai đứa hay cãi nhau là vậy đó công chúa à! Anh định nhắc chừng em bằng nụ hôn ngon, rời ba cái tranh luận này nghe nhỏ, nhưng em mê triết quá em lơ là anh luôn.

t r a n g t h a n h t r u c

Đợi

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 12 avril 2008 19:04

Tháng bảy. Nắng và nóng. Em bị cảm. Có thể là do thay đổi của khí trời. Nhưng không quan trọng lắm. Mỗi ngày vẫn đạp xe ra phố, đi ngang qua hồ nước, trước khi dừng lại ở tiệm bánh mì. Loay hoay tìm chỗ đậu xe, khóa xe, rồi cất chìa khóa xe vào túi. Có chiếc bàn thấp dành cho hai người. Em đi ngang qua nhưng không ghé vào. Lòng chùng xuống với ý nghĩ, ước gì có ai đó hiện diện vào lúc này để nhắc nhở em hãy uống thuốc.

Hình như trong hai chúng ta, mỗi người đang có những nỗi ray rức riêng. Em không cho phép em lập lại điều gì đó hai lần. Nên từ đó, anh cũng vô tình không nhận ra nỗi lo âu của em như thế nào.

Nơi anh ở, thành phố vẫn bình an. Tiếng cười anh vô tư. Thong dong ghé quán, ngồi chờ người mang cà phê đến. Thuốc lá ở đầu môi. Sáng, trưa, chiều hay tối, với anh mùa Hè vẫn còn dài vô tận.

Trong đời sống, khó có thể nào mình đọc được ý nghĩa của người khác, thì làm sao mong người khác hiểu được hết những điều mình ngại ngùng không dám nói ra. Vậy sao không thử tập, biết bàn luận hơn hai lần? (Nếu can đảm, nếu như mình không muốn chọn những tiếng thở dài làm bạn-thân-thiết!)

t r a n g t h a n h t r u c

Nỗi xôn xao không mầu (11)

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 11 avril 2008 5:03

Paris. La cà ở quán cà phê là một nghệ thuật: “Nghệ thuật không làm gì hết!” Nhữngchiếc ghế mọc từ trong quán lan ra vỉa hè. Mỗi người đeo đuổi một ý tưởng. Gọi cà phê, kêu thuốc lá, hay xin tách sô-cô-la nóng gì cũng bận rộn như nhau. Vì biết rằng, sau ngụm đắng, ngọt, là ngụm chia tay rất đậm đà.

t r a n g t h a n h t r u c

Nỗi xôn xao không mầu (10)

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 6 avril 2008 13:50

Những tờ điện thư thời buổi này viết nhanh, gởi nhanh, nhận nhanh. Ai thèm mất thời giờ lắng nghe những ô vuông, dòng mực, chuyện trò với nhau làm gì. Ai thèm hồi hộp đọc tên người gởi bên góc trái bao thư để nghe trái tim mình khi không cuống quýt. Ai thèm chịu khó bỏ quên câu chuyện cơm áo để chắt chiu từng nét chữ người gởi, nghe xúc động khi thấy tên người nhận là mình. Bao thư nằm ngoan trong lòng bàn tay, ép trong một cuốn sách, giấu êm ái dưới gối nằm. Không dám đọc vội. Không dám đọc mau. Cứ sợ nỗi vui mừng lấn lướt. Không như thời buổi này, người ta gởi thư đi nhanh, gởi thư đi dễ dàng. Không cần phải đứng xếp hàng chờ mua con tem và dấu ấn bưu điện mà chỉ cần ngồi thư thả nhấn nhẹ ngón tay trên con chuột điện tử. Thư gởi đi thăm hỏi vội vã (như tra khảo), thư vòng về trả lời chớp nhoáng (như không có gì giấu giếm, như rất là chân thật). Cứ thế. Ném quả banh bàn nhẹ tênh thảnh thơi bay nhảy. Bao giờ rớt lưới người ta đổ thừa đó là Tình Ảo. Đã buớc vào sân chơi là phải biết chấp nhận. Mà chấp nhận gì mới được?

Nàng xoay lưng. Mắt nhìn chầm chập ra phía cửa sổ. Tìm gì vậy không biết? Chồng nàng, người đàn ông đi-đi-về-về nhà người ta cũng vừa vén tấm chăn bông chui vào nằm cạnh nàng. Hai chiếc lưng vợ chồng đâu mặt nhau. Từng hàng nút. Ngậm ngùi dang dở. Nàng áp những ngón tay lạnh trên má, cố nghĩ đến điều chồng nói hôm qua, “Làm sao anh có thể dan díu với một người đàn bà lớn hơn anh những mười lăm tuổi chứ, em thiệt tình!” Đúng rồi. Chắc chắn là như vậy rồi. Nỗi bất an nhỏ nhen. Như lần đầu trong nhà xe, nàng đau nhói khi phát hiện ra một tấm nệm, dựng sát vào tường. Chồng nàng khẳng định, “Nhà bà ấy dư một tấm, nên cho lại nhà mình đó thôi”. Đúng rồi. Chuyện cũng bình thường, không có gì gọi là ầm ĩ cả.

Nàng là ai vậy, ở cái thế gian này?

Nhà anh ở gần nhà em. Cách nhau vài trạm buýt. Chúng ta quen biết nhau từ bao giờ anh không nhớ. Chỉ biết anh thương em hơn ai hết. Anh tin điều ấy vì anh đọc và hiểu được nỗi lo lắng nơi em. Chúng ta đã một lần yêu nhau, trước khi chồng em chết. Và anh dọn về sống hẳn trong căn biệt thự nhà em, sau khi chồng em qua đời. Hai chúng ta cũng đôi ba lần yêu nhau: sáng, trưa, chiều, tối. Năm em bỏ đi lấy chồng, anh là người tắt ngọn đèn sau cùng.

Những nốt nhạc thường đứng ở vị trí lo âu, bởi không biết người nghe đón nhận như thế nào. Sau đó mới là nỗi hồi hộp cho lời bài ca. Một sáng tác với giai điệu đẹp (mà lời không có gì đặc biệt), có thể cất giữ trong bộ nhớ. Đợi có dịp là mang đến phòng thu nhờ bàn tay phù phép của các nhạc sĩ để soạn bản nhạc ấy thành nhạc hòa tấu. Trong khi ấy, lời bài ca đượm đầy chất thơ, giàu hình ảnh mà nghèo giai điệu, thì làm thành cái tiếc ngẩn, tiếc ngơ.

Nếu ví hai màu trắng-đen trên những phím dương cầm. Phím trắng tạo nên tiếng kêu dung dị, bình yên. Phím đen là tất cả sự rối loạn của tâm hồn.

t r a n g t h a n h t r u c

Nỗi xôn xao không mầu (9)

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 1 avril 2008 21:51

photo-585b.jpg
Musée du Louvre

Mẹ dặn, “Cứ nằm đó, tha hồ mà coi tiểu thuyết thoải mái. Bao giờ quậy xong bột đổ bánh cuốn mẹ kêu xuống phụ mẹ một tay”. Đứa con gái dạ thật ngoan. Lười. Nên chờ chỉ có thế. Năm nay, mẹ gầy hơn xưa. Vẫn không hề quan tâm chuyện bán sôn (soldes) trên xứ Pháp này một năm được hai lần vào tháng giêng và tháng sáu ra sao. Mẹ đi làm cực nhọc, dành dụm tiền để mua đồ chơi cho các cháu, để dành “ra đường rủi ro đạp bánh tráng còn có mà đền cho người ta”, và ân cần đưa cho đám con mượn (không ăn lời, đôi khi còn bị lỗ nặng). Mẹ chưa từng quan tâm đến nhạc con sáng tác (nên mỗi khi có giai điệu nào mới là con ếm đẹp liền). Con viết lung tung. Viết ba lăng nhăng. Mẹ biết. Bởi nghe người này người kia nói lại, có đọc bài con viết. Nhưng mẹ cũng chẳng quan tâm. Điều mẹ liên tục nhắc con là phải bằng mọi cố gắng để dạy mấy đứa nhỏ nên người. Muốn như thế phải tránh bớt ba cái chuyện văn-nghệ-văn-gừng, ba cái chuyện ruồi-bu-kiến-đậu ấy đi! Mẹ gầy hơn năm ngoái, năm kia, mà vẫn không ngừng xách cam, xách bưởi. Toàn là mấy thứ trái cây nặng kí và cốt ý mua về để vắt nước cam tươi cho mấy đứa cháu uống. Còn bưởi thì lột vỏ đâu vào đó, xong ướp vào tủ lạnh, gọi mấy đứa con (văn nghệ) về ăn! Cách đây một tuần mẹ bỗng nói, “Con nhỏ này coi vậy cũng được! Một mình đi làm, trả tiền nhà, nuôi con. Hay ở chỗ là không cần một Đại Gia nào bên cạnh!” Câu nói của mẹ, bất chợt làm con bâng khuâng. Không có tình thương bao la của mẹ, đời sống con mới tiêu điều.

Một mình chăm chú nghe bạn bè bàn bạc về thị trường chứng khoán, ồn ào trong cái việc tậu xe hơi thì phải đời mới, rồi sắm thêm vài căn hộ để dành cho thuê. Đứa nào có con, có cái, ngoài việc cho học chữ, còn phải cho học đàn, chơi thể thao. Cần phải nhồi sọ đám trẻ ngay từ lúc nhỏ. Để làm gì à? Cứ hỏi thẳng những bậc cha mẹ chúng thì biết. Một mình, một mình, và một mình. Nghe tiếng người cười nói lao xao mà quên mất tiêu vừa cắn phải con gián. Ngậm trong họng (mà) muốn chết điếng thời gian.

Một người có giọng hát tốt nhưng nếu không có cái hồn để diễn tả lời ca tiếng nhạc, thì giọng hát ấy sớm trở thành cơm nguội. Vì cơm nguội thì vừa khô, vừa… nguội. Cho nên những hạt cơm cứ phải trôi bồng bềnh trong miệng, không cách nào trôi xuống cổ họng được. Thế thì một người nói chuyện vô duyên phải làm thế nào để biết cách nói chuyện cho có duyên một chút? Người ta mở lớp luyện giọng, mở lớp luyện thanh, mở lớp luyện cách trình diễn trên sân khấu. Nhưng không biết có trường nhạc nào mở lớp dạy học trò biết diễn tả cảm xúc mình? Như nói chuyện với một người chết duyên, thì với thời gian, có thể nào biến đổi họ nói chuyện cho bớt vô duyên?

Mở nắp đàn, ru người hát. Không ngại ngùng đếm những hạt mưa ướt đẫm xung quanh. Chiếc lá chuối cánh lớn làm dù che đầu. Hai đứa nấp dưới màu xanh biếc. Em dìu các nốt trắng đen trên phím. Anh hát cho em nghe, nghe? Em quay sang hỏi nhỏ. Nhưng không có tiếng trả lời. Chỉ thoáng qua một chút gió hời và cơn mưa dịu êm trong vườn phượng sứ tháng Năm.

Mưa từ trưa cho đến chiều. Mưa rơi không dứt. Mưa dài theo lối đi. Mưa rơi trên mái ngói. Mưa ướt tóc em. Mưa lạnh vai anh. Hai bàn tay chúng ta bỗng dưng quên mất câu chuyện hôm qua. Quên mất những điều đã nói hôm kia. Những ngón tay rét mướt bất ngờ tìm lấy nhau, đan vào nhau, siết chặt nhau. Đứng giữa trời nghe mưa hôn âm thầm. Không kịp nhớ ra trái tim run rẩy đập bao nhiêu nhịp. Ngay góc đường, cà phê mùa Đông.

t r a n g t h a n h t r u c

Panorama Theme by Themocracy