PARIS, TỪ MUÔN GÓC PHỐ …

By trangthanhtruc, 25 octobre 2009 3:25

Trang Thanh Trúc thực hiện
Nhạc Sĩ
Nguyễn Đức Cường chú thích

(NDC  : Sinh năm 1952 tại Sài Gòn

Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi, SG

Cựu Sinh viên Đại học Chính Trị Kinh Doanh, Đàlạt

Cựu Sĩ quan QLVNCH

Hiện đang hành nghề Đông Y tại Hoa Kỳ

Trú quán: Miền Nam California, USA)


tre tho_chu thich nguyen duc cuong

Trẻ thơ

Lời mở đầu :

Sống, Trúc có ba người bạn đồng hành : Âm nhạc- Văn chương -Nhiếp ảnh và hai chỗ đi về yêu thương : gia đình và Paris Ánh sáng

1978, mới 14, Trúc đã làm dân lưu vong. Đến Pháp, tạm trú nhà ông bác trên Avenue d’Italie, quận 13. Lúc ấy, mộng mị loanh quanh là cây đàn Piano và  giấc mơ trúng số. Không có tiền, cái gì cũng đắt. Đàn đắt, sách cũng mắc mỏ không kém!  Thôi, không đàn thật, thì đàn chùa. Đợi đến Giáng Sinh, khi mấy trung tâm thương mại chưng bày piano bán thế nào cũng có cơ hội . Trúc đứng xớ rớ  và đợi câu hỏi : «Cô có cần giúp đỡ gì không?». Câu trả lời đã thủ sẵn trong túi : «Dạ thưa, tui có thể thử cây đàn này được không?». Người bán đàn bán tính bán nghi nhưng cũng vui vẻ chào khách … nhí. «Đương nhiên rồi!”. Trời, mừng húm, kéo ghế  và lôi ngay mấy bài tủ : Lettre à Elise (Beethoven), mở khúc dạo đầu quen thuộc đến nao lòng rồi chuyển vội qua Marche Turque của Mozart (cũng tranh thủ đoạn đầu mà chơi). Một lúc, khi người bán đàn lơ là bớt chú ý, Trúc chơi ngay Biển Nhớ, Hạ Trắng của Trịnh Công Sơn tỉnh như ruồi, ngon ơ ! Vừa đàn, vừa ngắm nghía đám con nít mua sắm quà cáp Giáng Sinh với Cha, với Mẹ mà the thía ngậm ngùi. Nỗi nhớ nhà chợt đầy trong mắt.  14 tuổi, không nít nhỏ gì mà cũng chẳng lớn hơn ai!

Giấc mơ trúng số và cây Piano đành tạm gác lại vì tiền mô mua vé khi ngày ngày sách bút hoc trò. Đành ôm guitare, tập bấm trên mấy sợi dây. Đầu ngón tay đau nhói, đau quá, sợ quá, đến độ không muốn tập nữa. Nhưng không tập  thì làm sao chơi được “Le pénitencier” (The House of the Resing Sun) và “Romance”!  và nữa, không biết chơi đàn thì chơi cái gì bây giờ. Chuyển từ quận 13 sang quận 14, căn nhà nhỏ như cái hộp quẹt. Đi học về, ba anh em mỗi đứa chiếm  một chỗ ngồi -  nghĩa là cái giường – Ngồi trên giường cho yên, chứ đi qua đi lại dễ đụng nhau lắm. Lại ôm đàn. Đầu ngón tay đau riết thành chai, chai rồi thấy tiếng đàn của mình tự dưng khi không nghe bắt đầu ngọt, (mình nghĩ ngọt, thì nó ngọt !). Lại hăng hái mò vào thư viện tìm Prélude của Bach soạn cho guitare, tập róng riết, tự thu vào băng và tự « thưởng thức» tiếng guitare của mình. Vui như là… hội!

Bất chợt nhận ra  giấy tập bên đây học trò hoang phí quá chứ ở Việt Nam thì tặn tiện từng trang , có lẽ phải đóng thành tập ghi để nhạc, nhật ký, lưu bút gì gì đó. Và giấc mơ …viết văn chợt lóe ra. “Tại sao mình không … viết !”. Bán sách cũng có tiền vậy. Biết đâu lại đủ cả tiền mua Piano. Nhắm mắt lại mơ. Viết văn & in sách nào có hao tốn gì đâu . Bút giấy sẵn, lại giấy thừa …Viết thôi ! Ừ, biết đâu chừng  thành … nhà văn! Trời hỡi, sao lúc nghèo túng cứ phải tìm những trò chơi nào đó chỉ cần mất công sức mà không phải mất tiền thì được thôi. Nhưng Trúc quên mất một điều đại quan trọng, «viết văn» thì phải cần ánh sáng. Mà mở đèn thì hao điện! Lúc ấy, chỉ mỗi một mình ba đi làm. Mẹ còn ở Việt Nam.  Mà đèn mở sáng quá, thì trong gia đình biết mình viết. Không được! Cái này đại kỵ! Không ai được quyền biết bí mật của mình. Bút hiệu và những bài đăng báo! Nhất định rồi nhưng lòng vẫn lắng lo thế nào ấy, cứ sợ bút hiệu bị khám phá. Mình «viết hay» không sao, chứ mình viết «chưa hay» càng phải nên giấu giếm và «ếm đẹp» tên tuổi. Để gây bất ngờ sau này, như một cái tin dữ dội. Trời, nghe thật hâm mộ!  Nên càng không thể nào cho ai đó trong nhà biết mình viết văn cả. Không bao giờ! Không bao giờ!

Viết xong đề tài nào là xé trang giấy từ trong cuốn tập cũ cẩn thận nhét dưới nệm.  “Chữ nghĩa” được giấu cất cẩn thận ở đó cho đến lúc Mẹ đi vượt biên sang đến Thái Lan, rồi sau đó sang Pháp đoàn tụ với gia đình, rồi khi không (lại khi không!), Mẹ dọn giường, dọn tủ cho con chi cho mệt vậy không biết, Mẹ lôi ra một đống giấy chằng chịt ngày tháng năm ….


Khong gian _chu thich nguyen duc cuong

Không gian ngày cũ

giac ngu_chu thich nguyen duc cuong

Giấc ngủ

chom thu_chu thich nguyen duc cuong

Chớm thu

nhung van tho an nghi_chu thich nguyen duc cuong

Những vần thơ an nghỉ

mot thoi_chu thich nguyen duc cuong

Một thời

ngu tri_chu thich nguyen duc cuong

Ngự Trị

coi rieng_chu thich nguyen duc cuong

Cõi riêng

tuoi xuan_chu thich nguyen duc cuong

Tuổi xuân

trut bo_chu thich nguyen duc cuong

Trút bỏ

ho thu_chu thich nguyen duc cuong

Hồ  thu

dang hien_chu thich nguyen duc cuong

Dâng hiến

tinh vat_chu thich nguyen duc cuong

Tĩnh vật

duong net_chu thich nguyen duc cuong

Đường nét

sac mau_ghi chu nguyen duc cuong

Sắc màu

dang khuya_chu thich nguyen duc cuong

Dáng khuya

den khuya_chu thich nguyen duc cuong

Đèn khuya

goc hoi hoa_chu thich nguyen duc cuong

Góc hội họa

goc hoi hoa2_chu thich nguyen duc cuong

Góc hội họa 2

vang_chu thich nguyen duc cuong

Vắng

vuon len_chu thich nguyen duc cuong

Vươn lên

Đọc DON HỒ : TRĂNG VẪN TRÒN ĐÊM THÁNG TÁM

By trangthanhtruc, 4 octobre 2009 19:48

trung thu2  031009 trungthu3  031009

trung thu 031009 DonHo2

Không biết Tết Trung Thu với mọi người thì sao chứ trong trí của tôi Tết Trung Thu rất dễ thương, dễ thương lắm.

Tôi còn nhớ mồn một cái háo hức ngày xưa khi thấy ngoài chợ bắt đầu rực rỡ treo lên những chiếc lồng đèn cá chép, máy bay, con thỏ… Và cho đến khi được bố mẹ dắt đi mua, được nắm trên tay, tung tăng ôm cái lồng đèn về nhà, thì ôi nó mới sung sướng làm sao! Mà tôi hơi khó tính nhé, phải là lồng đèn giấy bóng kiếng đỏ rực rỡ, có quẹt màu lên với khung tre vót, lót khung bên trong mới chịu. Giấy bóng kiếng phải kéo cho thật căng. Bèo nhèo, nhăn nhăn là bị chê ngay. Cỡ lồng đèn xếp bằng giấy thì cho dù nó có lộng lẫy hay đẹp cách mấy vẫn không thể nào hấp dẫn tôi được.

Những năm còn ở bên Thái Lan, tôi không còn nhớ dân Thái có đón  Trung Thu hay không, nhưng rằm tháng tám về là mẹ tôi thể nào cũng ráng kiếm đâu đó được mấy cái đèn cho anh chị em chúng tôi rước đi, hát vang cùng nhà. Cho tới khi về lại Sài gòn thì cái thú được rước đèn đi lòng vòng với bạn bè, xóm trên qua xóm dưới, nó vui vô cùng tận.

Ngay từ buổi trưa Trung Thu là chúng tôi đã tự giác đi tắm rửa thật sớm, đầu tóc chải láng o. Ăn cơm cũng giục ầm nhà lên phải ăn cho thật sớm, không lần khân như mọi ngày. Khi trời sửa soạn xâm xẩm tối, lúc tiếng con nít bắt đầu lao xao ngoài đường là chúng tôi nôn nóng lắm rồi, chỉ ngóng chờ cho bố mẹ bật đèn xanh là chúng tôi cắm ngay cây đèn cầy vào đèn rồi tung cửa nhào ra nhập đám. Đi một mình không được nhé, phải đi một nhóm với nhau, bố mẹ dặn!

Tôi đã không biết được cảm tưởng của những đứa bé trạc tuổi mà bố mẹ không đủ sức sắm cho con một chiếc lồng đèn, vì may mắn thay gia đình chúng tôi thuộc loại trung lưu, tương đối cũng không quá túng bấn trong lúc ấy. Một lần đã đọc ở đâu đó câu chuyện của người cha già yếu, bịnh hoạn đạp xích lô. Thương con, ráng hết sức tàn đạp thêm một cuốc xe cuối cùng trong đêm mưa để ôm về trong ngực áo được cho con một chiếc đèn lồng ấm áp, xinh xắn. Người cha ngã gục sau khi nhìn thấy ánh mắt con trẻ rạng ngời hạnh phúc…. Tôi rưng lệ, cảm động lắm. Thầm tự hỏi sao bố mình không làm nghề … đạp xích lô rồi ôm về cho tôi cái lồng đèn thay vì dắt tay đi mua như bao người? Chắc là tôi sẽ khẽ hét lên, rồi chạy ra ôm chầm lấy bố. Hôn hai bên má bố rồi hai tay nhận lấy cái lồng đèn một cách nâng niu, trìu mến. Còn chuyện bố có sẽ gục ngã ngay như trong câu chuyện đã đọc thì tôi cố tình bỏ lửng, không thèm nghĩ xa hơn…

Lần cuối cùng tôi còn được rước đèn, khi ấy thành phố mới bị đổi tên. Cúp điện kinh niên. Ngày nào cũng cúp. Cúp bất kể sáng, trưa, chiều, tối… Cúp không màng lễ lộc… Chập choạng tối rằm tháng 8 trời vẫn còn oi nóng. Nhà nhà thắp đèn dầu tù mù ảm đạm. Đèn dầu thì cái bóng chụp hay bị ám bồ hóng, ánh lửa thật hiu hắt. Trong khi lồng đèn thì mới tinh, giấy bóng trong, nhìn thấu xuyên ngọn nến sáng tươi, lung linh nhảy múa. Tâm trạng cuả người lớn khi ấy phiền muộn chuyện nước non gì chúng tôi còn nhỏ quá không cần màng tới. Chỉ biết trời càng tối, đèn đường càng mờ thì đèn rước càng sáng, càng vui. Nhà tôi ở trong một đường hẻm tương dối lớn, đối diện với Việt Nam Quốc Tự, được gọi là khu Vườn Bà Lớn, toàn những gia đình trung lưu, ngay sát cạnh chung cư Nguyễn Thiện Thuật. So với lứa trẻ bên chung cư, chúng tôi khá hơn nhiều về mặt vật chất. Bạn bè cùng lứa trong xóm khi ấy vừa mới tụ tâp, rộn rã cười nói được vài câu thì ở trong hẻm tối ào ra một đám trẻ bặm trợn chắc từ bên chung cư sang, xông vào chúng tôi dựt phá lồng đèn. Dĩ nhiên phản xạ tự nhiên chúng tôi dựt tay ngược lại. Những chiếc đèn chao mạnh, ánh nến hoảng hốt, liếm lên mặt giấy bóng kiếng, bắt lửa, bừng cháy. Góc phố lóe lên những ánh lửa phừng phừng rồi ngóm tắt. Chúng tôi mặt đứa nào đứa nấy méo xệch, ngỡ ngàng. Đang ngơ ngác, chưa kịp nhận thức được chuyện gì mới xảy ra thì đám kia rít lên :

“Cấm tụi bay khóc nhe mậy? Khóc là tụi tao đục cho phù mỏ đừng trách nha!”.

Chúng tôi mếu máo ngó nhau. Một giọng không ngăn nổi, bật òa khóc. Thổn thức … Rồi nối nhau hai, ba bốn… Người lớn trong nhà ùa ra. Đám trẻ mất dậy vội lẩn mất tăm. Thôi chẳng còn đèn mà cũng chẳng còn nến! Đám nhỏ sụt sùi, sụt xịt… Người lớn cau mặt, buồn so. Bỗng cô hàng xóm ngày xưa làm sở Mỹ thì thào vào tai mẹ tôi. Người lớn thầm thì chuyền nhau… Vài người biến mất. Tụi tui đứng xụi lơ. 15 … 20 phút sau, người lớn lần lượt trở ra, trên tay mỗi người 2, 3 lon sữa bò trống, được cột dây vào 2 đầu và móc vào những cái que, trong có thắp lung linh nếp. Đèn Trung Thu dã chiến được chế biến cấp tốc. Đám nhỏ ngần ngừ, quay qua, quay lại liếc nhìn nhau. Ai cũng được trao cho một chiếc đèn độc chế. Ai cũng giống ai. Một người lớn ngân nga: “Tết Trung Thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường…”. Hai giọng, ba giọng hòa theo … Rồi mọi người bỗng cùng đồng thanh ngân tiếng. Người lớn hát, con nít hòa. Đèn dã chiến nhấp nháy, phản chiểu áng sáng của nhau trên bề mặt sắt bóng loáng của lon sữa, lạ lạ, hay hay… Chúng tôi di chuyển, bắt đầu tha đèn đi từ đầu trên qua xóm dưới, dưới ánh mắt không mấy thiện cảm của những người phường đội đang canh gác đầu xóm. Buổi rước đèn ấy lại trở thành một kỷ niệm nhớ đời nhất trong tôi. Nhớ mãi mấy chục lon sữa bò lấp lánh ánh trăng đêm rằm năm ấy.

Những năm sau đó, tôi đã lớn hơn lên để không còn rước đèn mà thế vào đó là những cuộc vui khác. Vả lại gia đình bắt đầu xuống dốc nên chúng tôi có muốn cũng không dám đòi hỏi. Nhưng mỗi lần lại thấy lồng đèn Trung thu treo nhan nhản khắp nơi, tôi lại thấy lòng mình bâng khuân nhoi nhói nhớ. Tôi vẫn muốn được đưa tay rờ những chiếc lồng đèn xinh xắn. Muốn được ngửi cái mùi giấy bóng kiếng rất đặc trưng của chiếc đèn.

Đêm nay lại Trung Thu đấy. Ngó qua khung cửa sổ máy bay, ngang tầmmắt, mặt trăng sáng ngà, rực rỡ lớn. Bên dưới, ánh đèn của thành phố Houston qua đám mây mịt mù, bắt đầu trải dài, nhấp nháy, thoang thoáng giống những ánh nến lung linh phản chiếu trên những lon sữa bò năm xưa. Tôi như đi lạc giữa con trăng và vùng lấp lánh sáng. Chỉ còn thiếu bóng chị Hằng Nga và chú Cuội. Đưa mắt tìm kiếm bóng dáng cây đa trên cung trăng. Chắc hẳn trong khoảnh khắc này, không ai gần Cung Hằng bằng hành khách chúng tôi. Những vệt xám mờ nhìn không giống cây đa to mà giọng mẹ đã mơ màng kể sau khi chỉ lên mặt trăng năm xưa chút nào!

Máy bay chúi nhẹ. Giọng người tiếp viên hàng không thông báo sửa soạn đáp. Con tàu lẩn vào vùng mù mịt mây mưa, xám ngắt, rung nhẹ. Mọi thứ bên ngoài cánh cửa sổ bỗng tối sầm…. Rồi vượt qua cụm mây ấy, cung hằng lại chợt rực rỡ sáng lòa… Tôi có nhìn lầm hay không? Kìa cây đa to sừng sững xõa lá… Chú cuội? Chị Hằng?

Lại tối sầm… Ô, khuôn mặt thấp thoáng, phải chăng … khuôn mặt tranh tối, tranh sáng của chú cuội phản chiếu trên khung kiếng đang ngó thẳng vào tôi cười? Chị Hằng bồng bềnh tóc nhướng đầu ngó ra… Giọng người con gái Á Châu ngồi ghế giữa ngay bên cạnh tôi,đang nhoài người ngắm thành phố bên dưới, nhẹ tênh:

“Anh là người Việt? Anh có biết đêm nay là Trung Thu? Tôi chúc anh một đêm Trung Thu an lành nhé…”

DON HỒ

Panorama Theme by Themocracy