
Nguyễn Đức Cường,
Sinh năm 1952 tại Sài Gòn
Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi, SG
Cựu Sinh viên Đại học Chính Trị Kinh Doanh, Đàlạt
Cựu Sĩ quan QLVNCH
Hiện đang hành nghề Đông Y tại Hoa Kỳ
Trú quán: Miền Nam California, USA

Bắt đầu
Tôi là một kẻ âm thầm,
sống giữa mùa Thu.
Thở bằng khoảng lao xao miền lá rụng.
Những lần nhớ đến cô đơn,
tôi đi tìm mưa phùn,
mà không nhớ chân mình tê buốt.
Tôi yêu loài lá khô,
rụng rơi như đàn kỷ niệm,
làm thương tích những con đường
buồn hơn ngày đã qua, vui hơn ngày sắp đến.
Đừng hỏi tôi đi đâu,
Làm sao em hiểu được giang hồ.
Hãy đếm thời gian,
không bằng ngày giờ năm tháng,
Mà bằng những tảng rêu xanh ven đường hiu quạnh,
Có dăm lời yêu mến mong manh
Tôi vẫn không quên từ lúc khởi hành.
Hôm nay, khi tôi ngừng chân,
là mùa Thu cuối,
Tội nghiệp cho tảng rêu xanh,
biết khóc vì thành con người.
Cho tôi bắt đầu tập nói:
Yêu Em.
1976
Nguyễn Đức Cường
(Trích từ Thi tập Thiên Nhiên)

Hồn nhiên
Chiều mưa,
Tôi đưa em về, mưa tôi không hay,
Những sợi mưa dài, những vạt mưa bay.
Mưa tạt vào tôi, nỗi buồn tôi lớn,
Hay tạt vào tôi, niềm vui tôi đầy?
Chiều mưa,
Tôi soi mặt đường, hay tôi soi gương,
Tôi tìm chính tôi, hay tìm Thiên đường?
Trời sẽ êm, hay trời vào giông bão,
Mộng vẫn mơ hồ tung cánh muôn phương.
Tôi đưa Em về hay đưa Em đi,
Tôi đang say tình hay say mộng mị.
Giữa bao miền mù khơi mưa réo gọi,
Hồn nhiên ơi! Tôi thấy lại Xuân thì.
Chiều mưa,
Tôi xin mộng đời trong tôi thôi mưa,
Tôi xin yêu Người tự những muôn xưa.
Và tôi xin, ngàn sau mưa có vội,
Cũng để tôi về thật chậm trong Thơ…
Nguyễn Đức Cường
(Trích từ Thi tập Thiên Nhiên)

Thương
Chiều nay,
Dù quạnh hiu như tất cả buổi chiều,
Tôi đã nghe trong tịch liêu,
Tiêng rủ rê của một đàn chim bất hạnh,
Qua mấy núi rừng vô danh,
Biết bao giờ mỏi cánh.
Tôi ngồi đây, thương thật nhiều phố xá,
Thương con đường nhắc nhớ chia xa.
Những con đường hôm nào nói được,
Cõi lòng mình bao cuộc bôn ba?
Thương cuộc tình ngày xưa chất chở,
Ngủ im lìm trong cỏ trong cây.
Thương mộng nào còn thoi thóp thở,
Buổi thanh bình qua mất không hay.
Thương những lần đi về nơi riêng tư,
Thắp lên cơn phiền muộn vắn dài.
Tôi chỉ còn căn phòng khép cửa,
Một chỗ nằm nghe ngoài mưa bay.
Thương tôi về nhìn tôi rất lạ,
Lòng băn khoăn muôn lối khởi hành.
Thương đàn chim chiều nay hối hả,
Quẩn quanh buồn, ngơ ngác bay nhanh.
1980
Nguyễn Đức Cường
(Trích từ Thi tập Thiên Nhiên)

Với con năm bảy tuổi
Như con sáo nhỏ xinh,
Vui trên cành mải miết,
Theo cơn nắng bình minh,
Bay bốn mùa xanh biếc.
Con tung tăng vườn Xuân,
Chẳng bao giờ bước khẽ.
Con tíu tít trưa Hè,
Chẳng bao giờ phân vân.
Con đi qua chiều Thu,
Lá vàng thêm óng ả,
Con làm quên tất cả,
Bao ngày Đông âm u.
Khi nụ cười lồng lộng,
Vang động đến mây cao.
Khi hồn nhiên đất rộng,
Nở mùa Hoa ngọt ngào.
Là từng đêm giấc mộng,
Trôi đến miền trăng sao,
Là từng đêm hy vọng,
Mở khung trời chiêm bao.
Đôi khi giọt lệ trong,
Về thăm đôi mắt đỏ.
Ướt quanh hàng mi non,
Nhìn Mẹ Cha không rõ.
Đôi khi con ốm đau,
Nằm yên như chú thỏ.
Biết đâu rằng bó cỏ,
Im lìm khô héo mau…
Hôm nay con học chữ,
Điệu vần thơm quê hương.
Ca dao thơm mẫu tự,
Thơm ngày mai lên đường.
Hôm nay bài toán nhỏ,
con cặm cụi trên bàn.
Mai vào đời thênh thang,
Con làm thêm toán khó.
Hôm nay yêu Cha Mẹ,
Mai con hãy yêu Người.
Dẫu cho Người không thể,
Cho con hoài vui tươi.
Hôm nay ngồi bên con,
Nồng nàn hôn đôi má.
Mai, tháng ngày hối hả,
Con đâu còn tí hon!
Thì mai khi lớn khôn,
Có đi về muôn hướng,
Con nhớ giữ trong lòng,
Bao mùa Thơ yêu thương…
Nguyễn Đức Cường
(Trích từ Thi tập Chân Dung)