Les Photos d’Apou – Dương Phương Linh

By trangthanhtruc, 29 mars 2009 22:00

duongphuonglinh290309

Dương Phương Linh

http://apouphotos.hautetfort.com/

Xin hân hạnh giới thiệu cùng quý bạn đọc, hình chụp từ họa sĩ Dương Phương Linh.


viet-nam-by-duong-phuong-linh

photo-2-by-duong-phuong-linh


photo-3-by-duong-phuong-linh

viet-nam-4-by-duong-phuong-linh

fleurs-by-duong-phuong-linh

californie-2-by-duong-phuong-linh

californie-by-duong-phuong-linh

paris-2-by-duong-phuong-linh

paris-3-by-duong-phuong-linh

viet-nam-5-by-duong-phuong-linh


viet-nam-6-by-duong-phuong-linh

chateau-de-la-loire-2-by-duong-phuong-linh1


chateau-de-la-loire-3-by-duong-phuong-linh

Dương Phương Linh

http://apouphotos.hautetfort.com/

Trăng cổ tích

By trangthanhtruc, 29 mars 2009 19:37

lan46
Anh vén tấm màn nhìn ra bên ngoài. Lâu lắm mới bắt gặp một sáng đẹp trời. Không ít, không nhiều. Đẹp vừa đủ cho hàng cây xôn xao gọi lá . Anh muốn nói cái điều anh suy nghĩ từ mấy hôm nay nhưng nghĩ sao lại thôi, thành ra tiếng thở dài loang dần trong tách cà phê đặc quánh.  Anh nhìn sâu vào mắt Phi, cố thu lại dáng dấp, nụ cười, ánh mắt của người con gái đang đứng tựa lưng vào tường. Cô xé từng miếng bánh mì nhỏ quẹt chút bơ với mứt dâu, rồi chậm rãi ăn. Cô luôn tỏ ra an nhàn trước mọi vấn đề và “măng-phú” trước mọi khó khăn. Đối với cô, vui hay buồn, ngày tháng cũng gần như nhau.

Sáng nay, cái nhìn lan man của anh lại làm cô hồi hộp mới lạ. Đôi mắt cô có dấu hiệu bối rối. Có phải cái điều cô đoán từ đêm hôm qua đến nay sắp trở thành sự thật không? Cái hộp nho nhỏ hình vuông mầu xám đó. Có phải là anh muốn đề cập với cô về cái hộp xinh xinh ấy? Phi nhíu mày chờ đợi nhưng anh bỏ lững câu nói. Anh ngồi xuống mép giường trốn ánh mắt người con gái đang nhìn anh đăm đắm. Truyền hình trong khách sạn có bao nhiêu đài anh bấm hết bấy nhiêu. Anh bối rối tìm tin tức để trám vào cái khoảng cuối của thời gian vì sắp phải trả phòng rồi. Mình sắp chia tay rồi, sắp mất chỗ trú ẩn rồi. Người dọn phòng đang đứng đâu đó ngoài hành lang. Những âm thanh lạnh vang dội bên tai cô. Người ta đang dọn dẹp đến phòng số mấy vậy? Sắp đến phòng hai đứa chưa. Trời ơi, cái chữ “hai đứa” cô vừa thốt ra đó  nghe sao thật lạ. Không biết đến khi mỗi người chỉ còn riêng lại một mình thì người ta gọi là gì?

Anh bất chợt gọi tên cô, “Phi”. Cái âm ngang ngang không dấu hỏi, ngã, sắc, huyền, nghe ấm cúng đến vô cùng. Bàn tay anh vỗ nhẹ nhẹ trên tấm nệm, mời mọc:

“Đến đây ngồi với anh. Phi đứng như thế, xa cách quá!”

lan41

Cô ngoan ngoãn nghe theo lời mời, ngồi xuống bên mép giường. Anh và cái cặp táp da bò đã chiếm hơn hai phần ba chỗ ngồi. Sao anh không bỏ bớt mớ giấy tờ, đồ đạc ở nhà. Đi đâu cũng xách theo cái cặp mầu da bò nặng chình chịch, ngó bệnh quá! Nhưng phải xách cặp như thế mới lịch sự, mới trí thức. Ví dụ lang thang ngoài đường bất chợt trời lấm tấm mưa, mặc áo khoác dài chấm gối, tay xách cặp, môi ngặm điếu thuốc ngó lãng tử thấy mồ đi. Anh chẳng từng nói làm kinh doanh (bất cứ ngành nghề gì)  thì phải ăn mặc cho đàng hoàng, cho người xung quanh nể nang. Phi hay phân vân mỗi khi anh chấm dứt sự bực mình bằng câu nói cổ điển này. Không biết người làm kinh doanh thì có được bao nhiêu phần trăm bên hai chữ đàng hoàng. Nhưng anh biết Phi tin anh là người đàng hoàng. Anh không cần phải mang tiếng kinh doanh, kinh diếc gì hết. Cô muốn tin sự suy luận của mình là chính chắn.

Anh đốt thêm điếu Dunhill. Khói bay ngang mắt Phi vướng lại chút mỏng manh dịu dàng. Cô đã khá quen với cái mùi khen khét này rồi. Nhưng quen không phải là chấp nhận. Cô nhăn mặt kèm theo câu cằn nhằn dễ thương:

“Hút gì hút hoài à!”

“Mới có hai điếu mà Phi. Thêm điếu này nữa thôi, rồi anh ngừng”

“Nói phải giữ lời nghe!”

Anh cười hiền, cắn nhẹ vào một bên vai cô thay câu trả lời. Vết răng anh, chuyển từ nốt mi thăng sang nốt mi giáng. Mở ra câu điệp khúc thở than “đau thấy mồ luôn á”. Cô rút người lại như con sâu gặp phải giọt nước rớt  xuống từ chiếc lá rượu. Rụt rè, ngỡ ngàng, lạnh. Anh tìm môi cô. Khi người ta yêu nhau thì hôn bao nhiêu lần, bao nhiêu lâu, mới gọi là đủ. Anh “niêm phong” chiếc môi ấy bằng lá bùa thơm ngan ngát  trăng cổ tích.  Mai này, nếu vì lý do nào đó anh phải đi xa,  Phi nhớ đằng sau Khách Sạn Cổ Tích là  Nhà Ga Bắc nghe.  Anh miên man nói, sợ như không còn dịp thì thầm với cô nữa hay sao không biết.

lan451

Cánh cửa sổ được nới ra, chút ánh nắng rọi vào, khoảng trống vỗ về mầu khói thuốc chìm khuất bên ngoài lan-can.

Anh ho khan một tiếng làm cô giật mình. Tiếng anh ho làm cô xốn xang. Không biết làm sao để nhắc chừng cho anh bớt hút ba cái thứ tai hại này! Bây giờ còn gần bên nhau thì còn siêng năng nhắc chừng nhau. Mai mốt xa mịt mù biết có còn ai đó quan trọng ngồi mong đợi lời nhắc nhở quen. Người ta không thường hay nói, “Xa mặt cách lòng”, là gì.

“Anh có chuyện muốn nói với em. Mà sao nói ngay lúc này anh thấy kỳ kỳ quá. Hay là mình đi tìm cái gì ăn đã nghe Phi… ”

Anh do dự, rào trước đón sau. Làm như anh hết còn là anh, cái tánh thẳng thừng mọi khi bỏ đi đâu mất tiêu. Anh đan những ngón tay trong tóc cô. Anh tìm hơi ấm bên những cọng tóc hay anh đang giấu đi tiếng thở dài. Phi im lặng chờ đợi. Khi người ta nhìn thẳng vào mắt nhau là lúc trái tim người ta đập vô số nhịp lệch lạc. Nốt nào là nốt móc đơn, móc ba, để nhớ đến đoạn đó ngón tay sẽ gõ nhịp lẹ làng hơn. Trời, ngay trong lúc này mà cô còn văn vẻ quá. Nói cứ như làm thơ! Vậy chứ trái tim cô đang đập lệch bao nhiêu nhịp (trong khi bản nhạc chỉ cần nhận ra một nốt sai thôi nghe cũng đủ chói chan rồi). Có tiếng ru của gió tạt ngang qua nhắc chừng. Không ai nói trái tim đập sai nhiều nhịp mà chỉ cần một nhịp thôi là đủ rồi. Có nhớ không đó? Một nhịp thôi, sát nghĩa rồi, nhớ nghe.

“Nói gì nói lẹ đi anh!”

Tự dưng Phi buông ra sáu chữ nghe nhạt thếch, tan biến cái  lãng đãng dịu dàng. Cũng may cô còn dằn lòng kịp chứ không thôi cô đã thòng thêm câu:

“Có phải chuyện cái hộp vuông xinh xinh mầu xám anh muốn đề cập với em không anh?”.

Tình yêu nào lại không kết chặt nhau bằng (ít nhất) một chiếc nhẫn! Cô không cần hột xoàn, cũng chẳng cần vàng vòng gì quý giá. Cô chưa hề đặt một điều kiện gì sán lạn ở thì tương lai. Nhưng rõ ràng cô bắt gặp anh lấy từ trong cặp táp da bò của đêm hôm qua. Cái hộp vuông xinh xinh mầu xám cho vào túi áo. Cô tưởng tượng ra thêm, anh đang chuẩn bị thời gian và không gian dễ thương nhất để trao lại cho cô đó mà (thật lạ, là cô không hề nghĩ anh có thể sẽ trao lại cho ai khác, ngoài cô).

Thấp thoáng hình ảnh phim bộ nhiều tập của Hàn Quốc lượn ngang ý nghĩ Phi. Đạo diễn hay cho các nhân vật nam sánh vai con nhà giàu (phần đông du học từ bên Mỹ về). Đợi  bao giờ phim diễn ra cảnh giận hờn, hiểu lầm, ghen tuông, đưa đến đoạn chia tay thì đạo diễn sẽ sắp xếp cho nhân vật chánh đi Tây hoặc Thụy Sĩ. Và không thiếu cái cảnh tỏ tình với người yêu mình bằng cử chỉ lúng-ta-lúng-túng, chờ chực cơ hội thuận tiện để rút từ trong túi áo ra một cái hộp nho nhỏ trong đó đựng sẵn một chiếc nhẫn gắn đầy hột xoàn (con nhà giàu, nhẫn không gắn hột xoàn thì gắn gì bây giờ). Phim bộ nhiều tập của Hàn Quốc mà còn có cảnh đó thì xá gì câu chuyện thật của anh và Phi, đúng không? Cô đẩy đưa ý nghĩ rồi mỉm cười thật trẻ con.

lan42

Ngoài hành lang, tiếng chân người dọn phòng càng lúc càng kề cạnh hơn. Người ta sắp lịch sự (không biết có lịch sự thật không) mời anh với Phi ra khỏi phòng cho tiện việc lau chùi,  thay khăn, thay giường rồi. Anh kéo tay cô đứng dậy. Tay còn lại không quên xách theo cái cặp da bò nặng ì. Rồi anh hấp tấp, nói-vội-nói-vàng:

“Phi ơi, em làm sao đó thì làm. Cố gắng mượn dùm anh 40 000€ để anh lo thanh toán nợ nần trước khi anh đi xa, nghe Phi…”

Cô bần thần nhìn anh. Cô bàng hoàng nhìn anh. Cô muốn dỗ dành rằng mình đã nghe lầm điều gì đó …


Trang Thanh Trúc

Tấm hình trắng đen, chụp vào năm 1969

By trangthanhtruc, 15 mars 2009 16:48

 

Tình cờ đi lạc vào trang nhà của Trường Trung Học Mạc Đỉnh Chi, trong trang này có giới thiệu vài bức tranh của anh Xuân Lộc. Trúc mạo muội viết thư làm quen ý là muốn”mượn” vài tấm tranh của tác giả để giới thiệu trên trang Blog, hai là muốn hỏi thăm tác giả vẽ tranh «bằng cái gì? » Ý của Trúc là bằng cọ, nước mầu, phấn thật, hay bằng vi tính? Không ngờ thư từ qua lại, biết được thêm, anh Xuân Lộc là cựu Sinh viên Sư Phạm Sài Gòn. Ngay sau đó Trúc có viếng thăm trang nhà Sư Phạm Sài Gòn, và cũng cho anh biết là ngày xưa ông Ngoại của Trúc dạy học ở trường này. Anh Lộc nói, trong Forum của SPSG “topic Trường Xưa Kỷ Niệm” có một tấm hình trắng đen, chụp vào năm 1969 – không biết có Thầy Thanh hay không ?

 

Tấm hình ấy, để ngay trang đầu, Trúc đã thấy mấy lần rồi nhưng thật tình không để ý. Đợi đến khi anh Lộc hỏi Thầy Thanh dạy trường Sư Phạm khoảng thời gian nào Trúc mới lật đật mở Tiểu Sử của Ông Ngoại ra xem lại. Và vội vã tìm xem lại tấm hình trắng đen, chụp vào năm 1969. Ông Ngoại của Trúc đứng ở chỗ này nè, có đánh dấu mầu đỏ đó.Trái đất coi vậy tròn thấy mồ đi!

truong-su-phamhttp://suphamsaigon.webs.com/truongxuakyniem.htm

Tranh – Xuân Lộc

By trangthanhtruc, 15 mars 2009 16:37

Xuân Lộc,

Cư ngụ tại Việt Nam.

Ngày Sinh Nhật, 15 tháng 2.

Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi

Cựu Sinh viên Sư Phạm, Sài Gòn.

http://artxuanloc.webs.com/

http://tranxuanloc.wordpress.com/

moon-girl_xuanloc


chieu-do_xuanloc

dem-hong_xuanloc


co-lai-do2_xuanloc

co-lai-do_xuanloc


song-nuoc_xuanloc

buon_xuanloc

thieu-nu-hoa_xuanloc

Ông Bà Ngoại

By trangthanhtruc, 11 mars 2009 6:54

ongbangoai9

bangoai9

ongbangoai18

bangoai27

ongbangoai36

Có bao nhiêu đôi uyên ương thương yêu nhau, chịu đựng nhau, nương tựa nhau, sống bền lâu với nhau được như thế này.

Ông Bà Ngoại có tổng cộng : 70 con-dâu-rể-cháu-chắt

Một ngày 5 tháng ba – Rồng Song Ngư Ngoại qua đời.

By trangthanhtruc, 7 mars 2009 7:57

Buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên là con mở máy vi tính. Buổi sáng nay thức dậy, thì không. Con loay hoay bước xuống giường tìm đôi dép nhựa. Con ra ngoài bếp châm nước pha café. Trong lúc đợi nước sôi con nhặt chiếc lá sâu trên cành rồi lơ là nhìn ra bóng đêm ngoài kia. Ngoài kia là hàng cây trụi lá. Ngoài kia là mùa Đông vất vả. Nước sôi. Con bấm nút tắt. Một muỗng rưỡi café. Hai muỗng sữa Nestlé. Đổ nước sôi vào nửa ly rồi lấy cái muỗng quậy đều. Vào phòng vệ sinh, mang theo café. Vào phòng tắm cũng bê theo café. Chỗ nào con đến, con cũng thích rắc hương café sáng như thế. 6 giờ 30, trời vẫn còn tối và phố vẫn còn vắng. Con mở máy vi tính. Hơn bốn mươi lá thư trên hộp Yahoo. Việc con làm đầu tiên là nhìn tên người gởi. Rồi tùy lá, có lá con mở ra đọc. Có lá con xóa luôn không tiếc. Thế mới biết, không ai viết cho thì mong. Mà nhận nhiều quá, thì lại bày ra cái trò chọn lọc.

Con mân mê con chuột nhỏ mầu đen. Cứ thế mà con đọc tên người gởi. Cứ thế mà con xóa, con mở. Cứ thế mà con nhìn từng tấm hình đầy ắp thương yêu từ bên nhà gởi sang. Hôm qua, con nhớ con còn thấy Ngoại mặc chiếc áo đươm hoa mầu xanh nhạt mà.

Hôm nay, Ngoại mặc chiếc áo gấm mầu đỏ, dài chấm đến chân rồi. Con có cảm giác, Ngoại đang nghỉ trưa. Ai đó thoa lên đôi môi Ngoại chút mầu đỏ nhạt. Con thấy Ngoại ton sur ton lắm! Ngoại ngủ như vậy, khi thức dậy, có nhớ cho con tiền chạy qua xe kem nhà hàng xóm mua về hai que kem đậu xanh. Một cho Ngoại. Một cho con không?

bangoai_05032009

Con không rời màn hình. Chỗ Ngoại đang nằm là trong phòng khách. Cái phòng này hồi xưa là giang sơn của con đó nha. Lúc ấy, con nằm ở trên sàn gạch bông. Ngoại hay nói, chỗ nào có con lăn qua, là mấy miếng gạch đó bóng lắm. Khỏi cần lau. Sau con sợ muỗi cắn quá, sáng sáng thức dậy lại phải dọn dẹp mền chiếu, nên con tìm về phòng Ngoại, trèo lên giường nằm ngủ cạnh Ngoại cho chắc ăn. Ngủ chung với Ngoại không trả tiền thuê giường, mà còn ra điều kiện là Ngoại phải quạt cho con ngủ. Mà khi con ngủ say Ngoại mới được ngừng taỵ Chứ ngủ chưa say mà quạt của Ngoại ngừng tay nóng chết chịu gì nổi!

Sáng nay, hết café, rồi đến sâm. Uống lung tung thứ mà sao đầu óc lơ tơ mơ. Vào văn phòng không biết hôm qua ông chủ có bị vợ mắng nhiếc, hay là kinh tế xáo trộn, hay là mình không tập trung nên làm việc cứ bị ổng rày rà riết. Mãi cho đến trưa, hỏi ổng vậy chứ có thích ăn bánh ngọt không đi mua ? Ổng nói, bộ tui la cô quá, cô dỗ ngọt tui bằng bánh ngọt hả! Con nói, không. Thích ăn bánh gì, thì tui đi mua. Vì hôm nay Sinh Nhật tui. Ổng nói, thiệt hả? Con nói, thiệt. Ổng bỏ hết giấy tờ đang làm. Ổng đứng dậy ra hôn con hai cái trên má. Ổng nói, tui biết hôm nay Sinh Nhật cô tui đâu có rày rà cô như vậy đâu! Con nói, chuyện ông cằn nhằn cho tui hiểu ra, chuyện nhỏ. Chuyện tui vừa mất Ngoại tui kìa mới là chuyện lớn. Ổng mở to mắt nhìn con. Ổng hỏi Ngoại mất bao giờ. Con nói sáng nay. Ổng nói, sao con biết là mất sáng nay? Cha nội này chắc điên rồi! Có điên nên mới hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy . Ổng tưởng thời buổi này ở Việt Nam không có hệ thống điện thoại, không có nối mạng Internet hay sao á. Rồi ổng hỏi han về đạo Phật. Về cái chuyện, khi một người qua đời, chôn hay là thiêu? Rồi, thôi đừng nói chuyện chết chóc nữa nghe! Coi vậy, ổng cũng sợ chết quá há! Rồi ổng đề nghị, ổng trả tiền bánh cho con. Con nói, không. Ổng nói, con định mua bánh ở đâu. Con nói con có biết đâu vì cái tiệm cạnh bên văn phòng đóng cửa rồi. Ổng nói, vậy ổng đưa con đến siêu thị Carrefour. Mua bánh vậy cho rẻ. Con nói sao cũng được. Thế là hai “Thầy Trò” đi mua bánh về ăn. Ổng hỏi con sanh năm mấy. Ổng khoe ổng lớn hơn con 10 tuổi. Ổng hỏi Ngoại thọ bao nhiêu tuổi. Rồi ổng nói sao ổng vô ý quá. Hồ sơ lý lịch con ổng có hết mà sao mỗi có cái ngày sanh, ổng không để ý vậy cà.

Trưa nay, bao tử con đói mà bụng con đầy. Ổng nói, bánh bán ở trong Carrefour ăn cũng được chứ há. Con gật đầu. Mà thiệt tình, con không biết là có ngon hay không nữa. Đầu óc con trên mây mất rồi …

Ngoại nuôi từng đứa cháu. Đứa nào nghịch ngợm thì con không biết chứ con biết con là đứa cháu lười. Có lúc Ngoại sai không làm. Để Ngoại giận, Ngoại không thèm đả động đến nửa lời. Những lúc ấy, là những lúc vui sướng lắm. Vì hễ Ngoại giận là con khỏi được Ngoại sai bảo. Thế là xách xe đạp đi chơi rong ngoài đường. Mãi sau này, Ngoại mới thấy cái thế giận không thèm đả động áp dụng với con không xong cho nên dù có giận con, Ngoại cũng phân công việc nhà cho con làm như thường. Thế là hết cà nhõng!

Bây giờ là 01:26, ngày 06 tháng ba. Không biết sáng mai khi dậy con sẽ ngắm Ngoại như thế nào …

t r a n g t h a n h t r u c

Khấp khểnh

By trangthanhtruc, 1 mars 2009 1:18

khap-khenh

1.

- Cháu ơi…

- Dạ.

- Sáng nay cháu có bận đi đâu không?

- Dạ cháu có chút việc phải xuống chợ thôi. Bác cần cháu mua gì không bác?

- Trời, may quá! Bác nhờ cháu chuyện này nha cháu?

- Dạ, bác cứ nói.

- Cháu à…

Bà cụ lại gọi giật ngược. Cái nốt ơi à nghe mà bùi tai.

- Sao bác đau xương chậu quá cháu à. Nằm trên tấm nệm này cấn cái lưng ngủ không được.

- Sao bác không đổi tấm nệm khác vậy bác?

- Hồi trước bác đã đổi một lần rồi. Hồi lúc bác trai còn đó. Nay bác trai mất rồi…

Thôi, thua! Không để bà cụ quay về chuyện cũ được. Cô bẻ chiếc ghe, lèo lái về hướng trái. Và chèo cho lẹ:

- Bác ơi, bây giờ bác muốn cháu xuống chợ mua gì cho bác nè?

Bà cụ ngừng ngay câu chuyện (mà cô đã từng nghe qua không biết lần thứ bao nhiêu) :

- À, cháu tìm coi có tấm chăn bông nào thật dầy cháu mua giúp bác, để bác lót trên tấm nệm, nằm cho êm.

Ồ tưởng chuyện gì. Cô hăng hái :

- Cháu mua được mà. Bác còn cần gì nữa không bác?

- Nhiêu được rồi cháu. Bác phiền cháu, cả gia đình cháu, bác không biết làm sao mà trả ơn đây…

Rồi, lại nước mắt sắp tuôn trào. Không được. Cô kéo chiếc ghe bẻ sang hướng phải. Cứ thế mà ngắm sông ngắm nước sáng nay.

- Bác còn da-ua mận, hành tây, khoai lang không? Cháu mua thêm cho bác nghe?

- Bộ cháu mua thêm cho bác « bao nhiêu đó thứ » được hả!

- Trời, gì mà không được bác!

- Ồ, bác hết từ hôm qua rồi cháu à. Mà cháu xách cái chăn bông dầy như vậy nặng lắm rồi.

- Cháu có xe kéo. Mà bác cần gì nữa không bác?

- Thôi cháu. Vậy là nhiều lắm rồi. À, suýt chút lại quên rồi thấy không! Cháu lựa giúp bác cái bao chăn bông luôn nghe cháu. Cái bao có mầu xanh hạnh nhân đó. Hôm trước mẹ cháu chỉ cho bác coi. Đẹp thiệt là đẹp, vải lại mềm. Bác thương tấm đó quá!

Xong thôi, “Bác thương tấm đó quá” thì cô sẽ mua thôi. Chỉ hy vọng lúc xuống chợ tấm chăn bông ấy người ta còn bày bán. Không thì cô sẽ một mình ngồi nghe nguyên bản tình ca đầy tiếc nuối!

2.

Trong chợ, lựa một lúc cô cũng chọn ra được một tấm chăn rộng cỡ 240cm x 240cm. Cụ tha hồ mà xếp lại làm đôi rồi nằm trên tấm chăn bông ấy chắc chắn sẽ “siêu êm”. Cô hí ha hí hửng mang ra quày trả tiền rồi ngay sau đó cô mang thẳng đến nhà cụ luôn. Nhưng tấm chăn bông này không nhẹ như cô tưởng. Đường bộ đi càng ngoằn ngoèo, càng phê (phê ở đây hiểu theo nghĩa bóng là mệt chứ không phải là sướng). Đến nơi, cô nhận chuông. Cụ thò đầu ra mở cửa rồi ra dấu cho cô im lặng đi theo cụ vào phòng.

- Tụi nó đang ở ngoài phòng khách, cháu đừng để tụi nó thấy cháu cầm cái chăn bông này nghe.

Cô ngạc nhiên nhìn cụ. Đo lường từng lời cụ vừa nói. Nhưng cụ nói sao thì nghe vậy cho rồi. Hỏi ra biết đâu cụ lại kể tỉ mỉ nguồn gốc nguyên nhân thì dài lắm, phiền lắm. Cô đề nghị cụ ngồi trên cái bục gỗ kê cạnh chiếc truyền hình. Cô loay hoay lấy chiếc gối ôm, chiếc gối nằm rồi đặt tất cả trên bàn viết. Cô luồn chiếc áo đớm hoa mầu hạnh nhân vào chăn bông mới. Cụ khen, đẹp quá, rồi dịu mắt quá, cái mầu hạnh nhân này. Đôi mắt cụ rưng rưng. Cái dáng gầy gò của người đàn bà hơn 80, con, cháu, dâu, rể không thiếu mà sao người ta có thể để cụ côi cút trong căn phòng với bốn bức tường vô cảm như thế này.

Thôi, hãy gắng đừng suy nghĩ nữa. Hãy tập bỏ ngoài tai! Những gì mình có thể làm được, mình cứ làm. Phân tích chi cho mệt. Ai xử tệ ai cũng mặc kệ. Nhưng mà mình có phải là Thần Thánh đâu chớ. Mình là phó thường dân mà! Phó thường dân thì có trái tim lãng mạn, lúc vui, lúc buồn, làm sao không biết xúc động chớ. Nhưng không phải chuyện gia đình mình mà. Nhớ thế nhé! Chuyện gia đình thiên hạ. Và ai nhờ gì, mình giúp. Rồi chấm xuống hàng ở đó. Mình không cần phải tìm hiểu nguyên do tại sao người ấy nhờ mình. Cứ hiểu một cách đơn thuần có yếu thế vô phương người ta mới nhờ. Nhớ thế đi!

Cô lẳng lặng tiếp tục công việc của cô là đặt chiếc áo mới, tấm chăn bông mới trên kệ sách cạnh giường của cụ. Trong phòng cụ giờ nơi nào cũng được sở hữu! Xong, cô kéo tấm chăn bông cũ mèm cụ đấp thường ngày ra. Rồi cô kéo luôn tấm mền mỏng dính cụ kê dưới lưng ra. Sao cái gì cũng mỏng mảnh thế này không biết! Khi tấm mền mỏng dính lót lưng rời khỏi chiếc giường cô tưởng cô từ trên mây vừa rớt xuống. Cô nói không thành lời. Cô đứng chết lặng nhìn « kho tàng » cô vừa khám phá. Cái gì mà đầy ứ, đầy ấp như thế này hỡ Trời. Trái tim cô đau nhói lên như chính cô là thân chủ của chiếc giường lâu năm này vậy. Cô để mặc cụ ấp a ấp úng, cụ phân trần, cụ giải thích. Tai cô lùng bùng. Những ngón tay cô run run. Cô lôi ra: từng khúc vải thừa, cái khăn bàn, chiếc khăn lông, khăn lau chén, từng miếng vải lau nhà, kể cả tấm thảm lót bàn cầu! Thì ra tấm nệm cụ ngủ bấy lâu nay có khác gì con đường đổ nát đầy vết bom đạn. Tùy chỗ trũng sâu, cạn như thế nào, cụ tìm cách lấp cho bằng phẳng bằng cách nhét và trong đó mọi thứ khăn lông, vải khúc, áo quần gì đó.

Đầu óc cô lâng lâng. Không phải cảm giác hạnh phúc mà là cảm giác của người không biết uống rượu mà dám bưng ly rượu lên nốc một hơi. Cảm giác chua, chát, đắng.

Mình đang ở Pháp mà, phải vậy không? Con người có trình độ văn hóa lắm mà, phải vậy không?

Cô đau nhói. Cái đau nghẹn ngào không tả được.

Hèn chi cụ than đau xương chậu quá, rồi đau lưng quá. Chỗ lót lưng mà lụp xụp, khấp khểnh như thế này thì xương sống ai mà chịu cho thấu chứ.

Cụ không muốn cho đám con của cụ biết cô là người hay mua giúp cụ nửa ổ bánh mì, vài củ khoai, vài cọng hành tây, da-ua mận cho đến cái chăn bông bành ki 240cm x 240cm. Cụ không muốn đám con cụ xấu hổ vì không lo được cho mẹ già mà phải để mẹ nhờ cậy ở người dưng khác họ. Cụ thương con, cụ lo lắng cho con như vậy mà sao những người con của cụ đó, chúng ở đâu?

t r a n g t h a n h t r u c

Panorama Theme by Themocracy