Chuyện Nhớ

By trangthanhtruc, 22 février 2009 21:30

montmartre_601

1.

- “Em đang làm gì đó, cưng?”

- “Em đang nói chuyện điện thoại với anh… “

- “Thì biết là vậy rồi. Mà em có nhớ anh không?”

- “Em không biết… “

- “Trời ơi, người ta thương người ta nhớ như thế này mà nói không biết”

2.

- “Anh khoẻ không anh?”

- “Anh thì khoẻ. Mà lòng cuồng điên vì nhớ… “

- “À, Hoài Cảm của Cung Tiến”

- “Bên em bớt lạnh chưa cưng?”

- “Dạ bớt chút rồi anh. Nhưng vẫn còn lạnh lắm. Giọng anh sao có vẻ nghẹt mũi quá vậy. Anh bệnh hả? “

- “Nắng mưa đó mà”

Vậy là cũng quan tâm một chút.

- “Em có nhớ anh không cưng?”

Hỏi gì hỏi hoài. Chắc trả lời có đại cho xong.

3.

Hôm trước nói câu gì đó, quên mất tiêu. Chỉ nhớ anh trả lời cô đầy tự tin , chắc ăn như bắp:

- “Không hề!”

Hôm nay, cô hỏi anh vậy chớ có bao giờ anh… ghen không. Nhưng đường dây khi không mất sóng. Rồi tự dưng anh biến đâu mất tiêu. Cô chờ anh gọi lại nhưng chuông không reo. Thành ra cô đi súc miệng, rửa mặt, xong trèo lên giường ngủ.

Cô đếm đủ : 100 con trừu, 100 con gà, 100 con heo mọi.

Sáng dậy, truyền hình thông báo Hội Chợ Nông Nghiệp khai mạc ở Paris – Porte de Versailles.

t r a n g t h a n h t r u c

Em hãy là Thiên nhiên – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 22 février 2009 0:51

mat-troi-lan_thang82

Khi nào anh mịt mùng,
Em hãy là Thiên nhiên,
Cho anh về thung lũng,
Ngồi trong một cõi riêng.

Khi nào anh mệt mỏi,
Em hãy là Yêu thương,
Cho anh hoài vẫy gọi,
Những niềm vui lạ thường.

Khi nào anh hiu quạnh,
Em hãy là đêm trăng,
Cho anh rời cơn lạnh,
Đi vào lối sao băng.

Khi anh lạc bến bờ,
Em hãy là sóng biển,
Gửi muôn lời tan vỡ,
Lên triền núi linh thiêng.

Khi anh còn một mình,
Em hãy là đá cuội,
Cho anh tìm yên tĩnh,
Trong bài kinh khôn nguôi.

Và khi anh chết đi,
Em hãy là mưa lũ,
Cho anh thành mộng mị,
Cuốn trôi về Thiên thu…

Nguyễn Đức Cường

Nếu – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 15 février 2009 19:51

montmartre_31

Nếu Em thích màu xanh,

Xin đừng tìm trong lá.

Nếu Em thích màu hồng.

Xin đừng tìm trong hoa.

Nếu Em cần niềm tin,

Đừng chờ mong sách vở,

Nếu Em cần nụ cười,

Đừng trông ngóng tương lai.

Nếu Em ghét cô đơn,

Thôi đừng nhìn quá khứ,

Nếu Em ghét lạnh lùng,

Thôi đừng thức canh khuya.

Nếu Em muốn yêu thương,

Xin đừng tìm trong mộng

Nếu Em muốn bình yên,

Xin đừng đến trong đời.

Mà hãy đến cùng tôi,

Màu hồng thắm mặt trời.

Màu xanh biếc cỏ non.

Niềm tin tôi vô ngần.

Nụ cười tôi trắng trong.

Bàn tay tôi nóng bỏng,

Vỗ về Em ngày Đông.

Bờ vai tôi lồng lộng,

Nương mái tóc Em bồng.

Tôi sẽ là bình minh,

Yêu Em bằng nắng sớm.

Tôi sẽ là Đêm xinh,

Yêu Em bằng Trăng rằm .

Tôi sẽ là núi cao,

Yêu Em bằng đá quí.

Tôi sẽ là biển xa,

Yêu Em bằng sóng hiền.

Tôi sẽ là người tình,

Yêu Em bằng tất cả…

Và…nếu gì đi nữa,

Xin hãy đến cùng tôi,

Xin vẫn đến cùng tôi…

Xin vẫn đến cùng tôi…

Nguyễn Đức Cường

(1976)

Chân Dung TTT qua Y.Y Dupont

By trangthanhtruc, 13 février 2009 23:31

portrait-ttt_par-yydupont

Lang thang trên khu Montmartre gặp người Họa Sĩ nói lưu loát tiếng Anh làm quen :

- Chào cô, cô từ đâu đến?

- Tôi từ Paris đến!

- Ồ! Hân hạnh. Cô hãy ngồi xuống đây, tôi vẽ cho cô bức chân dung nhé? Cô có đôi mắt đẹp …

(Mắt mình cận mà Họa Sĩ khen đẹp thì chắc phải có vấn đề rồi!)

- Ông vẽ bao nhiêu một bức?

- Không có là bao cả. Cô hãy ngồi xuống đây nhé.

- Không được đâu! Ông không nói giá cả lát làm sao có tiền trả ông chứ.

- Đây này, giá bình thường là 80 eur, giá sinh viên là 40 eur. Nhưng cô thì tôi lấy 20 eur thôi! Mời cô ngồi xuống …

- Để tui xem bóp tiền cái đã. Tui nghĩ tui ít tiền lắm á…

- Cô nói ít là cô có bao nhiêu?

- 10 đồng! Tui còn có bao nhiêu đó thôi hà…

- Đồng ý. Thôi, mời cô ngồi xuống đây đi.

Thế là cô ngồi xuống. Sau lưng, khoảng sân vuông lạnh lẽo mùa đông ở lại. Nếu mưa và tuyết ngừng rơi thì lát đây sẽ là cuộc triển lãm tranh của các họa sĩ chuyên nghiệp có, tài tử có. Ai thích họa sĩ nào thì cứ lấy ghế ngồi, hoặc đứng cho họa sĩ ấy vẽ. Và ngược lại, họa sĩ nào có duyên lọt vào mắt xanh của khách du lịch thì coi như hôm đó: bánh mì, phó mát, café, thuốc lá, bia, rượu, đầy đủ.

Cô ghé Montmartre hoài mà sao vẫn chưa chán! Lúc nào cũng có cớ để làm cô hăng hái lấy métro lên tận trên đó. Cái lý do để làm cô ghé sáng nay là bên ngoài có mưa tuyết. Mưa không chưa đủ. Phải thêm chữ tuyết vào mới thấm cái lạnh vào tận xương tủy! Những lý do khác, cô muốn cầu xin bình an cho hai người chứ chẳng phải cầu duyên cho riêng cô gì đâu .

Cứ xin và tin, rồi sẽ có!

Lúc trước, cô đi Chùa cũng xin tình duyên bền lâu nhưng mất mát thì cũng mất mát thôi. Người ta còn cho rằng, đó là có duyên mà không nợ. Muốn giữ được một người, cần phải có cả hai điều: duyên và nợ. Nếu không coi như, trả nợ nhau đầy đủ rồi, giờ chia tay thôi!

Từ đó, cô bỏ luôn những mơ ước riêng.

Hãy tin tưởng, và xin, rồi sẽ có!

Lễ Tình Nhân năm nay, cô đứng trước tượng Chúa chịu tội, xin cho Mẹ của một người bạn đang bị ung thư. Cô xin cho căn bệnh ngặt nghèo ấy giảm đi và bác, kéo dài cuộc sống …

Còn người kia? Người kia biết cô xin điều gì rồi. Cô không viết ra đây đâu…

t r a n g t h a n h t r u c

Café Trúc (2) – Dương Phương Linh

By trangthanhtruc, 2 février 2009 17:46

cafetruc21

Café Trúc (2) – Dương Phương Linh

Panorama Theme by Themocracy