Café Trúc – Dương Phương Linh

By trangthanhtruc, 31 janvier 2009 1:00

cafe-truc_tranh-duongphuonglinh

Café Trúc – Dương Phương Linh

Vũ Thái Hòa

By trangthanhtruc, 21 janvier 2009 22:51

chan-trau_vuthaihoa

Chăn Trâu – Vũ Thái Hòa

xuan-thi_vuthaihoa

Xuân Thì – Vũ Thái Hòa

nang-xuan_vuthaihoa

Nắng Xuân – Vũ Thái Hòa

khung-cua-mua-xuan_vuthaihoa

Khung Cửa Mùa Xuân – Vũ Thái Hòa

xuan-mien-cao_vuthaihoa

Xuân Miền Cao – Vũ Thái Hòa

ca-xuan_vuthaihoa

Ca Xuân – Vũ Thái Hòa

muaxuan_vuthaihoa

Mùa Xuân – Vũ Thái Hòa

http://trangthanhtruc.wordpress.com/2008/11/24/h%E1%BB%8Da-si-vu-thai-hoa/

Ngọc Thể

By trangthanhtruc, 17 janvier 2009 22:52

À : trangthanhtrucparis@yahoo.fr

Envoyé le : Samedi, 17 Janvier 2009, 1h50mn 19s

Trúc ơi!

Hình này Đờ vẽ lâu rồi, nhưng chưa dám gửi cho Trúc. Vì thấy Trúc có vẻ thích những tấm tranh Đờ quẹt gần đây, cho nên mới có can đảm gửi tấm hình “Bạn Tôi” tặng Trúc nè.

Đối với Đờ, vẽ là thú vui, mà vẽ chân dung thì là một chuyện khó cho Đờ . Không biết có bắt được nét nào của Trúc không.

Đờ vẽ chơi thì Trúc cũng ngắm chơi thôi nhé!

Thân thương

Cô Đờ

ban-toi-_ngoc-the

Bạn Tôi – Ngọc Thể

ngu-vui_ngocthe

Ngủ Vùi - Ngọc Thể

mot-minh_ngocthe

Một Mình – Ngọc Thể

motngaydep_ngocthe

Một Ngày Đẹp – Ngọc Thể

ngam-hoa_ngocthe

Ngắm Hoa – Ngọc Thể

http://ngocthearts.wordpress.com/

Nguyễn Lương

By trangthanhtruc, 14 janvier 2009 6:07

Vài dòng về tác giả : Thích vẽ từ hồi còn học tiểu học. Tự tập vẽ bằng cách vẽ lại hình trong comic và bìa báo, nhất là báo Tuổi Hoa. Thích tranh của họa sĩ ViVi, Alphose Mucha, Gustav Klimt, John Waterhouse và John Singer Sargent. Đi du học ở Úc năm 1973 ngành kỹ sư. Hiện sống ở Houston (USA).

Thật tình thì khi phải viết về mình thì không biết phải viết cái gì, vì cái gì cũng thường. Chẳng có chi đáng nói. Thành ra, thay vì viết “Tiểu Sử” thì kể chuyện cho Trúc nghe nha.

Thích vẽ từ những ngày ở Tiểu học nhưng không có ai chỉ dạy hay sách vở gì cả nên chỉ vẽ lại những hình trong báo. Lên đến Trung Học, học trường Trần Lục ở Tân Định, trong trường có dạy hội họa và âm nhạc nhưng lối dạy ở VN không hay vì chỉ cho học trò assignment chứ không có dạy sách sáng tạo hay dạy kỹ thuật gì hết. Kỷ niệm vui trong thời gian này là với thầy Phụng, dạy âm nhạc. Học trò đã không có khiếu về âm nhạc mà thày dạy khô khan quá. Thầy chỉ mang những bài nhạc mà thầy sáng tác ra để dạy (nếu mà học những bài nhạc của Văn Cao, Phạm Duy thì chắc hấp dẫn hơn). Nhưng thầy thích trang hoàng những bài nhạc của thầy nên khi chép lại nhưng bài nhạc của thầy là mình cứ vẽ hoa vẽ bướm cho thật đẹp cho nên dù rất dốt về nhạc nhưng không bao giờ bị điểm xấu.

Sau khi thi Tú Tài một cùng với vài người bạn vẽ, (trong lớp vẽ Tuổi Hoa), dự kỳ thi tuyển vào Trường Cao Đẳng Mỹ thuật ở Gia Định. Không nhớ là họ lấy 25 hay 30 người, chỉ nhớ là đậu hạng 8. Cái hoàn cảnh ở VN lúc đó là phải đậu Tú Tài 2 và vào Đại Học hay là vào trường Cao Đẳng thì mới không phải đi lính. Hai người bạn thấy vào được trường Cao Đẳng chắc ăn – chứ ở lại lớp phổ thông sợ không thi đậu Tú Tài 2 thì phiền qúa – nên họ học còn mình thì lúc đó vẫn có mộng đi du học nước ngoài và thấy cái nghề hoạ sĩ ở VN nghèo qúa nên bỏ Cao Đẳng Mỹ Thuật về học lại lớp 12. Sau khi đậu Tú tài 2 may mắn đươc học bổng đi Úc năm 1973. Năm 1975 mất nước nên ở Úc luôn. Đến 1992 thì sang Houston.

Ở nước ngoài sách về hội họa rất nhiều và rất hay nên cũng học hỏi được thêm nhưng chưa có cơ hội quen biết hoạ sĩ chuyên nghiệp để học hỏi (ngoai trừ hoạ sĩ Vi Vi gặp được vài lần ở VN). Thành ra có duyên với hội họa nhưng không phải là nghiệp nên không hành nghề hội họạ. Trong cái rủi có cái may cuộc đời như vậy.


Sea Dragon

See Dragon – Nguyen Luong

Blue Bird

Bird – Nguyen Luong

05-ka_luongnguyen

Ka – Nguyen Luong

07-turning_luongnguyen1

Turning – Nguyen Luong

The Kiss

The Kiss – copy from Gustav Klim – Nguyen Luong

http://www.thonhacviet.com/tranh

Nostalgie. La Pose. Courbes. Féminité : Dương Phương Linh

By trangthanhtruc, 11 janvier 2009 13:03

nostalgie_duongphuonglinh

Nostalgie – Duong Phuong Linh

http://apou.hautetfort.com/media/02/02/1837421706.jpg

lapose_duongphuonglinh

La Pose – Duong Phuong Linh

http://apou.hautetfort.com/media/00/02/426565504.jpg

nostalgieduongphuonglinh

Courbes – Duong Phuong Linh

http://apou.hautetfort.com/media/01/00/1260914512.jpg

feminite_duongphuonglinh

Féminité – Duong Phuong Linh

http://apou.hautetfort.com/media/00/00/1424198533.jpg

Chiều hôm qua ghé nhà Linh ăn hủ tiếu Mỹ Tho xong còn được Họa Sĩ cho xem những bức tranh mới thành hình.

Tuyệt Vời : Hủ tiếu, Nostalgie, La Pose, Courbes, Féminité của Dương Phương Linh.

http://apou.hautetfort.com/

Chiều Xuân Nhớ Ngoại

By trangthanhtruc, 9 janvier 2009 6:15

ong-ba-ngoai

Ông Bà Ngoại

(bấm vào hình để nghe nhạc trực tiếp)

Trang Thanh Trúc, sáng tác đầu tay năm 1979

Nguyễn Đức Cường viết trên ca khúc của Trang Thanh Trúc ( 17/11/2008 )

Tuấn Phương trình bày

Lời một -

Con ngồi đây, nghe mùa Xuân đến, nghe lá rơi, reo trong gió buồn tênh. Con ngồi đây, nghe tiếng lòng lặng lẽ, như thầm nhắc, bao mùa Xuân ngày ấy, Ngoại ơi…

Con ngồi đây, một mình nhớ lại, thời thơ dại, giờ xa xôi quá Ngoại ơi. Khung trời cao, một vùng mây trắng, là tóc ai bay, mầu tóc như mây…

Lời hai -

Trong chiều nay, âm thầm nhung nhớ, đôi mắt xưa, ôi chan chứa niềm thương. Bao lời ru, ru giấc nồng thật khẽ, bao lời nói, thơm nồng hương cổ tích, Ngoại ơi…

Con còn đây, một mình giữa đời, đời vẫn dài, dài bao nhiêu nỗi buồn vui. Khung trời Xuân một mầu xa vắng, là bóng yêu thương, là dáng quê hương…

Cô giáo ơi!

By trangthanhtruc, 2 janvier 2009 12:44

Trưa Chủ Nhật mở hộp thư nhận được: “8 cô cậu học trò người Tàu” qua nét vẽ của Dương Phương Linh. Đương nhiên là Trúc thích quá xá đi …

hoctro_dpl

http://apou.hautetfort.com/media/01/02/1241921230.jpg

chuyencogiao_dplinh

http://apou.hautetfort.com/archive/2009/01/02/1ere-illustration.html

Chuyện cô giáo

Cô muốn ghi tên học thêm tiếng Tàu. Tiếng Mandarin chớ không có phải là tiếng Tàu đọc trại ra thành tào lao đâu nghe. Cô muốn đóng tiền học cho xong, nhưng người ghi biên lai thì lại không muốn vậy. Họ đề nghị cô dạy cho các em người Tàu “không hiểu gì hết trơn hết trọi tiếng Pháp” và thay thế vào đó cô sẽ được học tiếng Tàu miễn phí. Cô dạy mấy đứa nhỏ nhà cô học còn chưa xong mà còn vác thêm cái gánh này. Vậy đó mà cô nhận. Cô gồng mình trong vòng bốn tháng trời. Nhà Thờ đưa cho cô hai cuốn sách. Phần tiếng Tàu cô lật lật cuốn sách ra xem rồi âm thầm gấp lại. Loại sách này dành riêng cho những người thông thạo hai sinh ngữ, Pháp-Tàu. Cô học tiếng Tàu quên trước, quên sau. Trí nhớ bắt đầu cạn rồi. Mà chắc hôm ghi danh học tiếng Tàu đầu óc cô dính sạn hay sao mà cô nhận cái công tác này chi vậy không biết. Hay là cô muốn thử thách xem cô dạy con nít bên ngoài tụi nó có dễ nghe lời cô hơn là con nít ở nhà chăng? Dù gì đi nữa, cô đã đến lớp rồi. 8 cô cậu “học trò” là đây. Từ 8 tuổi cho đến 44 tuổi. Cô nghe loáng thoáng được cách phát âm “Laoshi” ra đời. Các đôi con mắt gọi cô là “Laoshi”. Trời hỡi! Cô trở thành Cô Giáo một cách ngang xương. Không bằng cấp đã đành lại không một chút kinh nghiệm.

Cô lên trên mạng, lục tìm các địa chỉ, nơi nào có dạy cách thức học tiếng Pháp vỡ lòng cô cũng ghé vào xem. Rồi cô tự “soạn” ra một thời khóa biểu để áp dụng cách dạy. Dạy đếm số, dạy phân biệt mầu sắc, dạy những câu đối thoại thật dễ giữa thầy, trò. Dạy một số từ ngữ thông dụng trong phòng khách, buồng tắm, dụng cụ học sinh. Dạy cách thức gọi món ăn khi vào nhà hàng. Dạy cách hỏi thăm bác sĩ khi ốm đau.

Người đàn ông đảm nhiệm các khóa học trong nhà Thờ nhờ cô “giúp học trò tập-đọc-đi-đọc-lại cuốn sách mầu hồng cho thạo” mà không nghĩ ra cách giúp giùm cô phải dạy như thế nào cho học trò biết ráp chữ. Cứ như thế đó, “Tôi nghĩ cô dư sức dạy mà. Dễ lắm!”.

Hai cây viết lông. Hai cuốn sách. Một khăn chùi bảng. Một tuần lễ bị viêm cổ họng, rồi viêm phổi. Vậy mà sao không đứa học trò nào bị “Laoshi” lây bệnh hết vậy ta. Cô vẫn đến lớp dạy, nói muốn không ra tiếng. Mỗi tối thứ tư và thứ sáu, 3 tiếng mỗi tuần.

Lúc cô xin nghỉ … luôn sau khi hết khoá dạy 4 tháng đầu niên học, học trò buồn không mong cô giáo nghỉ. Người ghi biên lai hỏi bộ cô không muốn tiếp tục học thêm tiếng Mandarin nữa hay sao? Cô nói, cô muốn chớ nhưng lần này cô xin được đóng tiền học. Người ta hỏi cô tại sao cô không tiếp tục dạy nữa, học trò phá lắm hay sao? Chuyện học trò ồn, cô mời ra khỏi lớp vài mạng cảnh cáo, chuyện nhỏ, chuyện cô phải ăn giá liên miên mới là chuyện lớn. Từ khi trở thành “Laoshi” ngang xương cô phải siêng ăn giá. Đau cổ liên tuôn bất tận mấy cọng giá như thần dược. Cô sợ ăn giá quá nên cô lấy cớ công việc chồng chất, lo không nổi, cô xin nghỉ.

t r a n g t h a n h t r u c

Panorama Theme by Themocracy