Chiều ở Huntington Beach

By trangthanhtruc, 6 septembre 2008 5:42

- Dừng xe lại được không Dũng?
- Trúc muốn chụp hình hả?
- Mặt trời lặn đẹp quá!
- Trúc biết sao không …
- Gì Dũng?
- Đậu xe chỗ này coi bộ hơi khó.
- Ồ, khó thì mình đừng dừng lại. Chạy luôn đi Dũng . Đừng bận tâm.
- Không dừng lại làm sao mà chụp chớ!
- Không sao đâu mà …

“Đậu xe chỗ này coi bộ hơi khó”, nói là nói vậy, nhưng loay hoay không bao lâu Dũng cũng tìm ra một chỗ mà vừa mở cửa xe bước xuống là bờ cát.
- Trúc xuống trước đi . Chụp cho lẹ không thôi mặt trời lặn mất!
- Lạnh quá!
- Trúc ơi, lấy áo không …
- Không sao đâu Dũng. Trúc xuống biển trước nghe.

Chạy vội vàng về hướng vòng tròn mầu đỏ cam. Dũng khóa cửa xe theo sau.

Đứa này chụp cho đứa kia một tấm hình. Tóc bay rối lòa xòa không giống ai. Giữa biển và, mây chiều.

10 năm, giờ mới quay trở lại.

Huntington Beach.

Con đường ra biển thay đổi. Mầu sắc con phố thay đổi. Nhưng tấm lòng của một người bạn – vẫn vững vàng – không đổi thay.

Dũng đó.

(Don Hồ đó … )

t r a n g t h a n h t r u c

Rồi cũng quên nhau – Phạm Ngọc

By trangthanhtruc, 4 septembre 2008 22:35

Rồi cũng quên nhau

Rồi mình cũng tập quên nhau!
như những bước chân xưa tập quên mùa hạ cũ
những tiêng kinh cầu sẽ không còn vang lên nữa
dẫu có thật thà cũng chẳng giữ được niềm tin


rồi mình cũng tập quên đêm
nơi những vì sao không còn lấp lánh
nơi những mùa trăng không còn thắp nắng
nơi những thề nguyền tan biến lúc bình minh
nơi những tiếng cười chìm khuất giữa lặng im
nơi loài người sống bằng nỗi nhớ
tập quên nhau qua từng hơi thở
và vun xới những nỗi buồn đang nở nụ đơm hoa

Rồi sẽ xa…
hai chúng ta sẽ hoá thành quá khứ

mầu hoa đỏ chẳng còn thắp lửa
trong hoàng hôn chỉ có ngậm ngùi
ký ức bây giờ không đủ để chia đôi
nên tất cả tôi giữ làm kỷ niệm


có nụ cười vỡ tan và niềm đau nguyên vẹn
có chiếc lá vàng và những hạt mưa bay
có nỗi buồn nặng trĩu cả hai vai
quanh quẩn đó mà hình như xa vắng
thân thương đó mà hình như quên lãng


Rồi mình cũng tập quên nhau!
Rồi mình cũng tập quên nhau!


như em sẽ quên tôi sau một lần vội vã
như hàng cây đến mùa trút lá
heo may rồi tất cả chẳng còn xanh…

Phạm Ngọc
16062006

Tháng 9, một người

comments Commentaires fermés
By trangthanhtruc, 2 septembre 2008 23:21

Bấm vào hình để nghe nhạc

Nhạc và lời : Trang Thanh Trúc

Đình Nguyên trình bày

(Giải nhất cuộc thi sáng tác nhạc do hội Y Sĩ Việt Nam tại Pháp tổ chức năm 2000)

Tháng chín trở lại mưa nắng buồn mong manh
Thắp chút mặt trời trên cát mềm long lanh
Em vẫn chưa về không thấy buồn nơi anh
Chút ánh mặt trời ngơ ngác tựa như anh

Yêu em anh trở lại những con đường
Nhắc trí nhớ từng hạt mưa tan vỡ
Áo màu áo em vàng
Hơn chiều nắng công viên
Và mắt em dịu dàng hơn sương mù buổi sáng

Như anh đã nhiều lần đến ngôi trường
Đón ánh mắt và dòng sông quên lãng
Có những tiếng chim buồn
Trên một nhánh cây khô
Và lẻ loi chờ mùa thu quay về

Tháng chín trở lại rơi rớt một cơn mưa
Mai mốt em về hong tóc mềm hương xưa
Đếm nốt buổi chiều trên những tờ thư quen
Anh hát một mình bên những giọt cà-phê đêm

Cho tôi xin lại một chút Đêm khuya – Nguyễn Đức Cường

By trangthanhtruc, 2 septembre 2008 9:44

Nguyễn Đức Cường,
Sinh năm 1952 tại Sài Gòn
Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi, SG
Cựu Sinh viên Đại học Chính Trị Kinh Doanh, Đàlạt
Cựu Sĩ quan QLVNCH
Hiện đang hành nghề Đông Y tại Hoa Kỳ
Trú quán: Miền Nam California, USA

THIÊN NHIÊN

Cho tôi xin lại một thoáng Bình minh,

Nghe Biển âm vang muộn phiền tục lụy,

Cơn sóng reo đều bao nỗi niềm riêng.

Và cánh rừng hoang bạt ngàn kỷ niệm,

Nỗi nhớ nhung hằn trên lá trên cây,

Một thuở yên vui, Người sống cho Người.

Nơi chốn triền cao trơ vơ đá tảng,

Giọt nước mắt khô ngậm ngùi quên lãng,

Cho đá trăm mùa lõm mặt ăn năn.

Cho tôi xin lại đôi lúc Hoàng hôn,

Qua đỉnh bình nguyên, thương lắm mặt trời,

Dù xa nhau chẳng bao giờ tắt lửa.

Và bướm vàng bay đường bay huyền thoại,

Xưa đậu vào cổ tích với Em thơ,

Nay rủ nhau đi biền biệt sông hồ.

Những nẻo đường vàng thơm ngát ca dao,

Vàng lá đơn sơ, vàng lên mộng mị,

Nay cũng vàng theo từng trận giông đời.

Cho tôi xin lại một chút Đêm khuya,

Thăm lại mùa sao vô biên mầu nhiệm,

Xanh biếc nên thơ trong mắt con người.

Thăm loài sâu hiền tìm nơi trú ẩn,

Nằm im nghe đất mở đón sương về,

Những giọt sương mềm độ lượng chung thân.

Thăm giòng sông trôi, con đò ở lại,

Thao thức hôm nào những chuyện trăm năm,

Còn vu vơ hờn giận mãi đôi bờ.

Tôi sẽ bình yên, lời Kinh cầu nguyện,

Và âm thầm…

tắt thở dưới Thiên Nhiên…

NGUYỄN ĐỨC CƯỜNG (1988)

Panorama Theme by Themocracy